Thể loại: Ngôn Tình , Xuyên Không , Tiểu thuyết , Trọng Sinh , Truyện Sủng , Nữ Cường , Hiện Đại - Thể loại: Nguyên sang, ngôn tình, doc truyen. Danh sách. Đam Mỹ Hài; Đam Mỹ Hay; Đam Mỹ H Văn; Kiếm Hiệp Hay; Chủ Mẫu Cao Môn Xuyên Thành Nữ Phụ Hào Môn.
Truyện Hào Môn Kinh Mộng của tác giả nổi tiếng Ân Tầm thuộc thể loại truyện ngôn tình hiên đại, với một hạnh phúc đầy bi kịch của một cô gái. Cô kết hôn với anh, nhưng nó giống như một bản hợp đồng vậy. Anh là con người của công việc, nên việc có vợ cũng
Hào Môn Kinh Mộng III: Đừng Để Lỡ Nhau , chương 441 của tác giả Ân Tầm cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn.
Hào Môn Kinh Mộng. Kết hôn với chính khách nhưng cô chỉ làm dâu nhà hào môn trong chín mươi ngày. Đêm tân hôn, chồng cô uống rượu say bí tỉ. Một tháng sau, anh bận tranh cử, vui vẻ với những người đẹp vây quanh. Ba tháng sau khi kết hôn, anh đặt cô dưới thân, biến cô
Nội Dung Truyện : Hào Môn Kinh Mộng 1. Kết hôn với chính khách nhưng cô chỉ làm dâu nhà hào môn trong chín mươi ngày. Đêm tân hôn, chồng cô uống rượu say bí tỉ. Một tháng sau, anh bận rộn tranh cử, vui vẻ với những người đẹp vây quanh. Ba tháng sau khi kết hôn, anh đặt cô
Đọc truyện Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu miễn phí, cập nhật chương mới nhất nhanh chóng, đã hoàn thành. Hỗ trợ đọc truyện trên di động, máy tính, máy tính bảng.
wPky. Tình yêu, trước giờ luôn là đường một chiều, nếu anh lựa chọn rời bỏ giữa đường, xin anh hãy đi thẳng một mạch, đừng ngoảnh lại, cũng đừng chờ mong trở về nơi đã từng bắt đầu. Bởi vì con đường này vẫn tiếp tục đi thẳng. Và trên con đường đó, em không phải là em nữa, mà anh cũng không còn là anh của lúc đầu. Có lẽ chúng ta đã được định trước, không thể về lại nơi từng bắt đầu. Em đã từng ngày qua ngày chờ đợi trong đêm khuya, chờ đợi anh trở về, cứ cố chấp mà chờ đợi như vậy... ____________ Biệt thự Bán Sơn. Đã gần cuối thu, những cơn mưa to như trút nước làm tiết trời se lạnh. Giữa màn mưa đen thẳm, căn biệt thự to lớn, yên tĩnh tựa như một thiếu nữ đứng lặng im, chỉ tỏa ra ánh sáng mờ nhạt. Từng hạt mưa tí tách rơi bên cửa sổ sát sàn lại càng khuấy động lòng người bất an. Đã hơn mười hai giờ nhưng Tô Nhiễm lại không cảm thấy buồn ngủ. Cô chỉ mặc một chiếc váy ngủ mỏng manh, bước xuống phòng ăn dưới lầu, rót nước uống. Nhưng vừa đến dưới lầu thì sấm chớp nổi lên cắt ngang tầm nhìn, cùng lúc đó ngoài cửa sổ có ánh đèn xe rọi sáng, cả người nhỏ nhắn của cô đột nhiên run rẩy, mái tóc xoăn dài như tảo biển xuôi thuận theo bờ vai, đôi lông mày tinh tế thấm đượm bao phần chờ mong, cũng hiện ra chút ít căng thẳng. Không lâu sau, trong phòng khách truyền đến tiếng chìa khóa mở cửa. Tô Nhiễm chưa bao giờ cảm thấy hồi hộp như vậy, bàn chân nhỏ nhắn như ngọc đang giẫm trên thảm trải sàn lông dài xa hoa của Úc sững lại, một cảm giác nhồn nhột len lỏi sâu vào lòng cô. Cánh cửa mở ra cuốn theo mùi hương của mưa mùa thu ngoài cửa vào phòng. Tô Nhiễm thoạt đầu sửng sốt. Sau đó, trống ngực cô cũng đập rộn ràng. Là anh về, là Lệ Minh Vũ. Gió thổi phớt qua một góc áo khoác trên người anh, rõ ràng anh đã uống nhiều rượu nên hai thuộc hạ phải đỡ anh về. Cả người anh cao lớn rắn rỏi lảo đảo trong gió đêm. Tô Nhiễm thấy vậy cũng không kịp mặc thêm áo khoác, vội chạy ra giúp dìu Lệ Minh Vũ vào phòng khách, rồi xấu hổ ôm vai đứng sang một bên. Cô không ngờ anh sẽ bất thình lình về nhà lúc nửa đêm như vậy. Từ sau ngày cưới đến giờ, Lệ Minh Vũ biến mất trọn một tháng, anh là người chồng được pháp luật công nhận của cô. Vậy mà đêm nay anh lại uống say mèm rồi xuất hiện. "Phu nhân, xin lỗi đã làm phiền chị nghỉ ngơi." Hai thuộc hạ không dám nhìn thẳng Tô Nhiễm, cung kính cúi đầu nói. "Không sao đâu. Hai anh vất vả rồi." Tô Nhiễm cố nén giọng để nghe thật tự nhiên, cô như một đóa hoa xinh đẹp lặng nở trong bóng đêm, nhu hòa mà điềm đạm. Sau khi hai thuộc hạ ra về, bầu không khí phòng khách cũng rơi vào tĩnh lặng. Hiện tại, trong biệt thự không có quản gia, mỗi ngày chỉ có người giúp việc làm theo giờ cố định đến quét dọn khắp các phòng. Thân hình Lệ Minh Vũ cao lớn dựa vào sofa, kể cả khi anh nhắm mắt, vầng trán cau lại thì vẻ nam tính của anh cũng khiến người khác chỉ cần nhìn một lần cả đời sẽ khó quên. Anh chỉ choàng sơ áo khoác mà không cài cúc, lộ ra bộ vest màu tối bên trong, áo sơmi và cravat cũng là tông màu tối phối với nhau, pha trộn giữa cao quý, thành thục mà khiêm tốn. Gương mặt anh dưới ánh đèn pha lê xa lạ mà anh tuấn quá mức, bờ môi kiêu hãnh, lạnh lùng ngầm lộ ra khí chất mạnh mẽ. Dù cho anh say rượu, lẳng lặng ngồi đó cũng tạo ra một tư thế cao sang cách biệt như cả ngàn dặm. Đối với người uống rượu say, Tô Nhiễm rất có kinh nghiệm, vì bố dượng cô thường xuyên say xỉn. Khi còn nhỏ, cô đã quen với việc thấy mẹ chăm sóc cho ông như thế nào. Suy nghĩ một lát, cô cầm điều khiển chỉnh đèn chùm trên trần nhà tối lại, ánh sáng mông lung bao phủ toàn bộ phòng khách, cô quay người đi vào phòng ăn. Chưa tới mười phút, Tô Nhiễm đã nhanh chóng pha xong trà giải rượu nóng hổi. Vừa bưng trà vào phòng khách, còn chưa đến gần sofa, giữa mờ tối, một giọng nói trầm thấp thản nhiên vang lên, nghe rất rõ ràng như không hề say rượu... "Mấy giờ rồi?"Tiếng nói bất thình lình làm Tô Nhiễm hoảng sợ, ngón tay run rẩy thiếu chút nữa đã đánh đổ cả tách trà, cô ngây người trong giây lát rồi mới nhận ra Lệ Minh Vũ đang nói. Tô Nhiễm ngoảnh lại nương theo ánh đèn leo lét, cô thấy anh đang giơ tay lên xoa xoa trán, có lẽ do uống rượu nên anh đau đầu. Đợi một lúc không nghe ai trả lời, anh rốt cục cũng mở mắt, quay đầu về phía cô. Trong chớp mắt Tô Nhiễm như bị điện giật, đôi đồng tử đen thẳm như bóng đêm ngoài cửa sổ, sâu lắng bình lặng đang chăm chăm nhìn cô. Khi say đôi đồng tử trong mắt anh chẳng những không lờ đờ, mơ hồ như người khác mà ngược lại, ánh mắt ấy càng thêm sắc bén khiến người đối diện không dám nhìn thẳng. Cô vừa nhìn một giây đã vội vàng cúi xuống. Trống ngực Tô Nhiễm đập dồn dập, khi nhịp tim trở lại bình thường, trong cô chỉ còn vương lại cảm giác ngại ngùng. Trong bóng tối, tuy rằng cô không dám nhìn nữa nhưng vẫn cảm nhận rõ ánh mắt anh chưa từng rời khỏi cô. Anh đang quan sát cô, tựa như một thợ săn vô cùng điềm tĩnh chờ đợi con mồi sập bẫy, duy trì trầm mặc, thờ ơ mà lại hết sức giày vò người khác. Tô Nhiễm chỉ thấy ngực mình sắp nổ tung, dường như cô có thể cảm nhận được độ nóng từ ánh mắt đó, bỗng chốc bóp nghẹt cô. Ngoài cửa sổ, sấm chớp chợt lóe lên, gần như châm lửa cho tiếng trời vắng lặng, ánh mắt Lệ Minh Vũ sâu thẳm, nhìn chăm chăm vào cô gái bị ánh chớp bất chợt ngoài kia làm giật mình. Cô gái đó đang mặc đầm ngủ màu đen mỏng manh, càng tôn thêm làn da mịn màng, không chút tì vết, tươi sáng gần như hoàn hảo. Tô Nhiễm căng thẳng, nuốt nước bọt, kiểu nhìn chăm chú này làm cô không cách nào trốn tránh. Một lúc lâu sau, cô cắn nhẹ môi, vừa muốn mở miệng đánh vỡ loại yên lặng khiến người khác nghẹt thở này thì Lệ Minh Vũ đã nói trước, giọng anh vẫn vậy, trầm khàn hờ hững... "Mấy giờ rồi?" Anh hỏi lần nữa rồi tiếp tục nhắm mắt, tựa đầu vào sofa. Tô Nhiễm thấy anh không nhìn mình nữa, cô hơi thả lỏng, ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ, khẽ nói, "Gần một giờ sáng." Nói xong, cô lại mang tách trà giải rượu để trước mặt anh, "Anh uống cái này đi, ít ra thì sáng mai anh không bị đau đầu." Cô nhìn lướt qua đồng hồ trên cổ tay anh, dưới anh đèn mờ nhạt, xa hoa của đèn chùm, ngực cô thoáng chao đảo, người này quen được hầu hạ sao? Rõ ràng bản thân chỉ cần giơ tay là có thể biết giờ mà vẫn còn kỳ quái hỏi cô. Lệ Minh Vũ không màng nhúc nhích, ngay cả mắt cũng không mở. Tô Nhiễm thì luôn đứng bên cạnh, không biết phải nói gì. "Khuya rồi, đi ngủ đi, không cần lo cho tôi, làm phiền rồi." Cuối cùng anh cũng chịu nói, nhìn trán anh cau lại, cô biết anh đang mệt sau khi uống rượu. Lời nói khách khí, xa lạ làm cô sững sờ. Nhìn gò má dưới ánh đèn kia khiến trái tim cô loạn nhịp, cuối cùng cô vẫn nhẹ nhàng ngồi cạnh anh. Đây là lần thứ hai cô được gần anh như vậy, gần đến nỗi có thể ngửi thấy hơi thở của anh, hơi thở thơm mùi hổ phách, nhàn nhạt như mùi gỗ. Tuy rằng hổ phách thường được dùng làm nước hoa cho nam nhưng cô biết rõ, đây là mùi tự nhiên của Lệ Minh Vũ, nhạt như nước, phải ngửi kỹ mới có thể cảm nhận được, là mùi của đàn ông trưởng thành, thành thục mà khiêm tốn. Song song, cô cũng có thể ngửi được mùi rượu trên người anh, hương rượu thơm mát tuy hòa trộn với mùi hổ phách độc nhất của anh nhưng cô vẫn có thể biết rõ rượu tối nay anh uống chính là rượu vang đỏ của Louis. Loại rượu này, chỉ được cung cấp đặc biệt cho yến tiệc của quan chức chính phủ, bởi vì khan hiếm và đắt tiền nên căn bản là không mua được trên thị trường.
Vì say rượu nên Lệ Minh Vũ đứng không vững, toàn bộ trọng lượng cơ thể anh đều dồn vào Tô Nhiễm. Trong nháy mắt cả hai ngã nhào xuống giường, cô chỉ cảm thấy cả người mình nặng trịch, còn hơi thở thì ngập tràn mùi rượu nhạt pha lẫn với hương thơm hổ phách, tất nhiên là có cả mùi nước hoa phụ nữ lượn lờ như có như không mà cô đang tận lực quên. Hơi thở đàn ông rót vào bên tai, thoáng chốc mặt cô đỏ ửng, còn trái tim thì đập loạn nhịp. Cô chưa bao giờ gần gũi anh như vậy, cho dù là đêm tân hôn cũng không có thế này. Hơi thở của người đàn ông ở trên khiến tâm trí Tô Nhiễm luống cuống, hoảng loạn nghiêng mặt về phía bóng tối, ánh đèn chiếu từ hành lang rọi vào đường nét một bên khuôn mặt Lệ Minh Vũ vô cùng rõ ràng, sóng mũi cao thẳng anh tuấn như được điêu khắc. Tô Nhiễm quên cả việc đẩy anh ra, tuy rằng cô hết sức thẹn thùng nhưng lại bị ngoại hình của anh mê hoặc. Đôi mắt đẹp ngơ ngác nhìn khuôn mặt anh. Trong đầu cô không khỏi nhớ lại lần đầu gặp anh. Mấy tháng trước đây, giám đốc điều hành phái cô đến cơ quan chính phủ để xin ký duyệt công văn, người phụ trách trực tiếp là Lệ Minh Vũ, chỉ có sự đồng ý và chữ ký của anh thì công văn mới có hiệu lực. Tô Nhiễm vĩnh viễn cũng không quên cảm giác trái tim mình đập điên cuồng khi nhìn thấy anh lần đầu tiên. Ngày hôm đó, anh vừa chủ trì xong một cuộc họp của chính phủ. Trong đoàn người, anh nổi bật với vóc dáng cường tráng. Khi đó, anh vắt áo vest trên khuỷu tay, vừa đi về phòng làm việc vừa dặn dò những công việc liên quan với vài cán bộ theo sau. Sau khi thấy cô, anh chỉ giơ tay tỏ ý mời cô vào phòng làm việc. Từ đầu đến cuối, ánh mắt anh chưa từng lơ đãng, luôn vững vàng kiên định như vậy, còn giọng nói thì trầm ấm dễ nghe. Thật sự, cô đã từng tiếp xúc với không ít quan chức chính phủ. Nếu không phải là người bụng bia thì cũng là người háo sắc, nhưng Lệ Minh Vũ không giống vậy. Anh là nghị sĩ trẻ tuổi nhất, có tiền đồ nhất trong quốc hội. Đối lập với những quan chức chính phủ thích giở giọng điệu nhà quan, Lệ Minh Vũ dù chỉ ngồi yên ở đó lắng nghe, trên người không tỏ thái độ nhưng vẫn uy nghiêm quyền thế, khiến người khác không dám coi thường ý kiến và hành động của anh. Có lẽ trời sinh anh chính là người ăn bát cơm này, trời đã định trước anh sinh ra là để làm lãnh đạo. Trái tim Tô Nhiễm tan chảy ngay trong khoảnh khắc nháy mắt ấy, nhưng vào nửa tiếng sau đó, cô lại nhanh chóng rơi xuống vực thẳm. Cô không ngờ chị ruột của mình sẽ đi vào phòng làm việc, cười dịu dàng rồi thân mật ôm khuỷu tay anh, giới thiệu "Tô Nhiễm, đây chính là mà chị hay nhắc tới đó, em phải gọi anh ấy là anh rể nha." Ngày đó, Tô Nhiễm suýt nữa là chạy trốn vào đồng hoang. Tháng đó, cô hầu như không còn cảm nhận được hơi ấm mùa xuân. Người đàn ông nằm trên động đậy, dường như nhận ra được cô đang chăm chú, không hề chớp mắt mà nhìn bản thân, anh hơi quay đầu lại nhìn, mùi rượu nhàn nhạt và hơi thở ấm áp thuộc về anh lan ra khắp đôi má cô, cảm giác ngưa ngứa kéo Tô Nhiễm trở về hiện thực. Khi bốn mắt nhìn nhau, cô căng thẳng nuốt nước bọt, cơ thể nhỏ nhắn, xinh xắn bỗng chốc ngọ nguậy theo bản năng. "Đừng nhúc nhích." Giọng nói Lệ Minh Vũ khàn đục, nghe có vẻ như anh đang phải kìm nén gì đó, cô hoảng sợ, không dám động đậy nữa, chỉ mở to đôi mắt long lanh như nước nhìn anh. Đôi má anh rất gần cô, gần đến nỗi cô cảm nhận được rõ ràng nhiệt độ và rắc chắc của vòm ngực, gần đến nỗi cô có thể hít thở hô hấp của anh. Dáng người cô nhỏ bé không chịu được phát run. Cô gả cho anh, anh là chồng cô, nhưng đêm tân hôn ngoài uống say mèm ra thì anh chưa từng thử chạm vào cô, đêm nay không phải là anh muốn... Hô hấp bắt đầu trở nên rối loạn, ngay giây phút tiếp theo cô lại thấy trên người mình nhẹ bẫng, Lệ Minh Vũ lảo đảo đứng dậy, không nói tiếng nào đi thẳng vào phòng Nhiễm ngây người. Hành động của anh khiến cô cảm thấy rất tủi thân. Tô Nhiễm cắn môi đứng dậy, mái tóc quăn dài dịu dàng buông xõa sau lưng. "Anh rể, a, Minh Vũ..." tự trách mình ăn nói vụng về, cô vội vàng đổi kiểu xưng hô, khẽ gọi tên anh. Lệ Minh Vũ quay người nhìn cô. "Vậy..." Tô Nhiễm hít thật sâu, đè nén nỗi lòng đang nặng trĩu, nói nhỏ, "để em chuẩn bị nước tắm cho anh trước đã, anh chờ một chút." Lệ Minh Vũ không nói lời nào. Thấy anh không phản đối, cô bước ngang qua anh. Hình bóng cô hiện ra trong ánh sáng mông lung càng thêm nhu mì, điềm đạm. Từng đường cong tinh tế tựa như một bức tranh đẹp đẽ. Hương thơm thoang thoảng trên người cô làm luồng khí khô nóng quen thuộc trong cơ thể anh trỗi dậy, đôi lông mày anh tuấn vô thức cau chặt. Anh rất hiểu loại cảm giác này tượng trưng cho điều gì, ánh mắt anh sa sầm, ngay khi cô sắp bước vào nhà tắm, giọng nói trầm trầm trước sau như một vang lên... "Đêm nay tôi ngủ ở phòng khách." Lưng Tô Nhiễm thoáng chốc cứng lại, cô không ngoảnh đầu ra sau, sau một giây, cô dịu dàng nói, "Dạ." Bóng dáng khuất dần vào nhà tắm, một lát sau tiếng nước chảy truyền ra bên ngoài. Cảm thấy hơi đau đầu, Lệ Minh Vũ đi đến sofa ngồi xuống. Lúc này, anh mới đảo mắt nhìn xung quanh căn phòng, nơi mà được gọi là "phòng tân hôn". Mọi thứ đều thiết kế dựa theo sở thích của anh, ngay cả chăn, ga trải giường cũng là màu tối. Trong không khí tựa hồ vẫn còn lững lờ hương thơm trên người Tô Nhiễm, rất nhẹ rất nhạt, không phải là mùi nước hoa thường hay vây quanh anh. Hương thơm này càng như là một loại hương thoang thoảng tự nhiên. Anh không biết mùi hương đó là gì, anh chỉ cảm thấy hít vào phổi rất thanh khiết, dễ chịu. Anh quay đầu nhìn về phía nhà tắm, ánh mắt trầm ngâm suy tư... * Lại một tháng nữa trôi qua. Tháng mười hai trời vào đông, nhưng may mắn mỗi ngày ở thành phố này, gió đều thổi nhẹ nên không quá lạnh mỗi khi ra ngoài. Cây ngô đồng Pháp dọc theo hai bên đường đã khô héo từ lâu, ánh mặt trời ngày đông chói chang, chiếu sáng những chiếc lá vàng khô. Đẹp nhất trong mùa chính là khi lá rụng. Khi đó, mọi nơi trên mặt đất đều ngập tràn màu vàng rực, quang cảnh đường phố lại càng trở nên mỹ lệ. Ngày ngày, thành phố đều sầm uất và bận rộn, bất kể xuân hạ thu đông, không quản giá lạnh nóng bức, kẻ đến người đi mang theo sự phồn thịnh, tô điểm cho thành phố càng thêm phong phú. Tô Nhiễm dời tầm mắt đang nhìn xe cộ qua lại ngoài cửa sổ trở về, cũng vừa lúc An Tiểu Đóa mua xong cà phê, mang tới. Sau khi vào chỗ ngồi đối diện, cô dậm dậm chân, nũng nịu nói, "Tô Nhiễm, mình phát hiện ra một chuyện. Mọi người thường nói con gái qua hai mươi lăm tuổi mới có thể cảm nhận thời gian qua nhanh. Hai đứa mình mới hai mươi ba à, nguyên buổi sáng đi dạo hai khu mua sắm, bây giờ làm sao để mau mau hết giờ đây?" An Tiểu Đóa là bạn thân mười một năm của Tô Nhiễm, từ thời đi học đến khi đi làm, hai người chưa từng có chuyện gì mà không kể nhau nghe. Hai người họ thật sự là tri kỷ của nhau. An Tiểu Đóa sinh ra tại Đài Bắc nhưng từ nhỏ đã theo ba mẹ đến sống ở thành phố này. Cô xuất thân trong gia đình có truyền thống theo nghề y, ba mẹ đều là bác sĩ ngoại khoa quyền uy, chính vì vậy họ mới có thể được mời lương cao đến làm việc ở đây. Thật ra thì An Tiểu Đóa không thích theo nghề y lắm. Có lẽ vì từ nhỏ cô đã sớm quen với việc nhìn ba mẹ mình cầm dao mổ. Nhưng dù cho không muốn, cô cũng không thay đổi được sắp đặt của họ. An Tiểu Đóa bắt đầu làm từ bác sĩ khoa cấp cứu trong một bệnh viện tốt nhất thành phố. Tuy rằng bình thường cô rất bận rộn nhưng chỉ cần rảnh rỗi thì sẽ hẹn Tô Nhiễm ra cùng nhau đi dạo, ăn uống, trò chuyện. Tuy là thế nhưng giữa Tô Nhiễm và cô vẫn có sự chênh lệch. Tô Nhiễm không phải học chuyên ngành y mà là chuyên ngành tiếng Trung. Mỗi lần cùng An Tiểu Đóa đi dạo, Tô Nhiễm rất ít khi mua quần áo, bởi vì hoàn cảnh gia đình cô không cho phép. Tuy rằng, ba Tô Nhiễm có thể coi là một trong mười người giàu nhất thế giới, nhưng khi còn rất nhỏ, gia đình hạnh phúc của cô đã bị tiểu tam [1] phá hoại. Ba cô mắc vào sai lầm mà người đàn ông có tiền thường phạm phải, ở bên ngoài ngoại tình, mẹ cô cực kỳ tức giận nên đã ly hôn. Tòa án phán chị gái cô theo ba, còn cô do còn nhỏ nên theo mẹ. [1] Tiểu tam chỉ những người hay đi quấy rối, phá hoại hạnh phúc của người khác. Sau đó, ba cô cưới tiểu tam. Sau đó nữa, mẹ cô cũng lấy người khác.
Hạnh phúc thuộc về em Bốn năm sau, sân bay quốc bay liên tục cất cánh hạ cánh đừng đợt, cắt ngang qua bầu trời. Đài phát thanh sân bay không ngừng thông báo danh sách và cập nhật tin tức các chuyến nhóm hành khách lục tục đi ra, sự ấm áp từ trong đại sảnh sân bay cũng đủ ấm để làm tan chảy tuyết bay lả tả ngoài cửa sổ, đã vào mùa đông, đúng vào thời điểm lễ Giáng Sinh nên ngay cả đại sảnh của sân bay cũng tràn ngập niềm sau đó, một người đàn ông bước ra, thân hình anh cao lớn anh tuấn, chiếc áo khoác dài cũng đong đưa theo bước chân, anh xoay cổ tay lên nhìn đồng hồ, chắc có lẽ cũng có chút vội vã, một tia lo lắng khắc sâu trên gương mặt vốn không có nhiều lắm dấu vết thời gian, nhưng trông anh trưởng thành và thanh lịch hơn. Bỗng có một tiếng trẻ con sung sướng reo lên"Ba! "Ngay sau đó, một bóng dáng nho nhỏ vội vã xuyên qua đám đông chạy đàn ông dừng bước, ngay sau đó lại bước rất nhanh về phía trước, ngay khi nhìn thấy bóng dáng nho nhỏ, lập tức ngồi xổm xuống. Cậu bé như một mũi tên nhào vào lòng người đàn ông, nhưng đột nhiên lại bị người đàn ông nâng lên, để cậu bẽ cưỡi lên cổ mình. Cùng lúc, tiếng cười vang như chuông bạc của cậu bé và tiếng cười sang sảng của người đàn ông như hòa quyện với người thoải mái vui vẻ cuốn hút xung quanh, mọi người đều nhìn qua phía bên này, và có lẽ nhận ra người đàn ông, hoặc là đứa trẻ kia quá đẹp trai, khiến họ không thể rời mắt, có người thậm chí còn dừng lại dùng ánh mắt thưởng thức để xem cảnh trước mặt. Cưỡi trên cổ người đàn ông là cậu bé độ chừng 3 tuổi, dáng vẻ lung linh anh tuấn, cùng với người đàn ông trước mắt như đúc từ một khuôn ra, gương mặt hình dáng, thậm chí là vẻ mặt đều như là bản sao thu nhỏ, nhìn kỹ mới thấy khuôn mặt nhỏ của cậu bé nếu so sánh với người đàn ông mà nói càng thêm tinh tế hơn rất bé có một bộ tóc rất đẹp, so với bộ tóc đen dày của người đàn ông thì tóc của cậu bé nhìn qua có chút hung hung, dày như rong biển, ánh lên một vầng sáng xinh đẹp mộng ảo. Cậu bé cưỡi trên cổ người đàn ông cười khanh khách, hai cha còn nhìn qua đều rất bắt người có lẽ là cấp dưới vội bước lên phía trước, cung kính nói "Bộ trưởng Lệ, phu nhân cũng tự mình tới đón ngài."Đáy mắt Lệ Minh Vũ thoạt vừa vui mừng vừa lo lắng, nhìn qua trong đám người có một phụ nữ xinh đẹp, giống như một đóa sen lặng lẽ, cho dù người nào thoạt nhìn cô cũng đều nghĩ như gian khiến cho cô trở nên càng thêm xinh đẹp, cũng thêm phần mặn mà và thanh lịch. Cô cười nhẹ, nhìn thấy chồng và con trai đoàn tụ, lại đứng yên không tiến lên, chỉ đứng nhìn, đáy mắt hiện vẻ ấm áp và hạnh phúc."Mẹ!" Cậu bé hớn hở vẫy tay về phía người phụ nữ, nụ cười giống người đàn ông y như mắt người đàn ông lướt qua một sự nhớ nhung rõ nét, sải bước đi về phía người phụ Nhiễm cười, bước lên phía trước đón anh, lại ngẩng đầu nhìn con, bất đắc dĩ nói "Cố Dương, mau xuống dưới, ba vừa xuống máy bay đã mệt lắm rồi!"Cậu bé ngoan ngoãn nghe lời, vội vàng la hét đòi xuống, anh mỉm cười, đặt con xuống dưới. Ngay lập tức cậu bé nói "Ba ơi, ba có biết là những ngày ba đi công tác, sau đó mẹ có bầu hai em bé, ba không có nhà, là con chăm sóc mẹ từ đầu tới cuối đó. ""Rất ngoan!" Lệ Minh Vũ không kìm được liền xoa đầu con, ánh mắt anh dừng lại trên chiếc bụng lớn của vợ trở nên nhẹ nhàng hơn, nhưng cũng ánh lên một tia đau lòng, "Không phải anh không cho em tới sân bay sao? Sao lại không nghe lời?" Tô Nhiễm tiến lên, ngẩng đầu sửa sang lại áo anh một chút, cười cười,"Là con kêu khóc đòi tới, nói vài ngày không có anh nhớ anh muốn ૮ɦếƭ, em hết cách, đành phải đi cùng thôi.""Chỉ có mỗi con nhớ anh thôi sao?" Lệ Minh Vũ ôm cô vào lòng, cúi đầu nhẹ nhàng hạ xuống một câu bên tai Nhiễm cụp mắt, hai má đã hơi nóng, "Thôi đi, ngay cả khi anh đã là người công chức mà cũng không nghiêm túc như vậy."Lệ Minh Vũ ngưng cười, đôi môi mỏng đặt lên cô 1 nụ hôn, và sau đó thì thầm ám muội, "Anh là người nghiêm túc mà, không tin, em hỏi con trai chúng ta xem, còn cả hai đứa bé trong bụng này nữa? ".Tô Nhiễm trừng mắt nhìn chồng, nhưng cũng nở nụ cười, đi theo anh vào sống 4 năm gần đây thật quá yên bình và hạnh phúc. Sau này khi kiểm tra thì Tô Nhiễm mới biết, thực ra khi bốn năm trước đây lúc cô kết hôn với Lệ Minh Vũ thì cô đã mang thai, nhưng vóc dáng của cô không lộ rõ lắm, cuối cùng vẫn là Lệ Minh Vũ cẩn thận phát hiện ra điều này. Tuần trăng mật, hai người họ chung niềm vui, và với đứa trẻ này, Lệ Minh Vũ rất cẩn thận. Tô Ánh Vân có phần lo lắng cho Tô Nhiễm sau lần mang thai đầu tiên, phần nhiều lại sợ cô chỉ ở bên cạnh 1 người đàn ông không biết gì về thai kỳ, nhưng nào ngờ Lệ Minh Vũ luôn thích trẻ con, rất háo hức chăm sóc phụ nữ mang thai, thậm chí có khả năng anh còn trở thành "bà đỡ" tuyệt thai là việc khó khăn nhất, hai lần trước vào thời điểm đó Tô Nhiễm vẫn chưa được cảm nhận một cách hoàn toàn điều này thì đã bị sẩy thai, còn lần này, cô nôn ra hầu hết những gì ăn vào hàng ngày, khiến Lệ Minh Vũ lao tâm khổ tứ, không những đã xin nghỉ dài hạn, còn muốn đưa cô đến nơi phong cảnh hữu tình trên đảo nhỏ, trời trong khí hậu nắng ấm làm giảm bớt tâm trạng, giúp phụ nữ có thai thấy thư tháng mang thai, về cơ bản đều là Lệ Minh Vũ đích thân chăm sóc cho cô, trừ khi anh bất đắc dĩ phải đi công đứa trẻ còn chưa biết đạp, cũng là khi phụ nữ mang thai tập thích ứng tâm tính dần theo thời gian. Mặc dù Tô Nhiễm cảm thấy rất hài lòng và hạnh phúc với sự xuất hiện của con, nhưng dù sao cũng là một loại biến đổi tâm lý, cô thường xuyên muốn khóc, làm gì hay không làm gì cũng sẽ phát giận, nhưng Lệ Minh Vũ là người đàn ông bình tĩnh tuyệt vời, mặc cô tranh cãi ầm ĩ cùng phát giận như thế nào đều cười trừ, thậm chí hàng ngày tìm cách làm cho cô vui vẻ, để tâm trạng cô tốt hơn khi đang mang thai. Lệ Minh Vũ vốn chưa từng có tế bào hài hước nào thế mà mua vô số truyện cười, sau đó nhớ kỹ rồi kể cho Tô Nhiễm mà, người đàn ông trước nay đọc truyện hài chẳng bao giờ biết buồn cười giờ lại cười không dứt, lúc kể cho Tô Nhiễm nghe, gần như mỗi lần anh đều cười thắt ruột gan. Tô Nhiễm còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, phần nhiều cô chỉ buồn cười vì dáng vẻ của đứa nhỏ biết đạp, Lệ Minh Vũ còn nóng vội và kích động hơn so với Tô Nhiễm, bụng càng lớn thì hình hài đứa bé càng hình thành rõ ràng hơn, có đôi khi đêm anh không ngủ được chỉ nhìn chằm chằm xem bụng Tô Nhiễm, thấy con đạp thì hứng thú cao độ giống như lấy được phần thưởng cực lớn, Tô Nhiễm nhìn anh thấy giống như đứa trẻ vậy. Để ghi lại quá trình mang thai của vợ, Lệ Minh Vũ lại phát huy mười phần tính tình độc đoán, anh tuyệt đối không cho phép nђเếק ảnh gia nhìn trộm thân thể của cô cùng với đứa bé trong bụng, vậy là, một ngày, anh đã mua một bộ thiết bị chụp ảnh, ngang ngạnh trở thành nђเếק ảnh gia của Tô Nhiễm, biến Tô Nhiễm thành dở khóc dở nhỏ đủ tháng sinh ra, là một bé trai cực kỳ xinh đẹp, bác sỹ hộ sinh khi thấy đứa nhỏ đều nhịn không được khen vài câu, đứa nhỏ kế thừa nét đẹp trai của Lệ Minh Vũ cùng nét xinh đẹp của Tô Nhiễm, làm người ta nhìn mãi không Minh Vũ đặt cho đứa nhỏ cái tên rất đẹp Lệ Cố Dương, với ý nghĩa hy vọng đứa bé trong tương lai nhân sinh trên đường giương buồm xuất phát thuận buồm xuôi họ của đứa nhỏ, Lệ Minh Vũ cùng Tô Nhiễm có chung quan điểm, vợ chồng ông bà Lệ Thiên coi Lệ Minh Vũ là ruột, nuôi dưỡng khôn lớn, cho nên anh sẽ không thay đổi họ, mà lại đem họ của chính mình làm đệm, cho nên mới đặt tên đứa nhỏ là Lệ Cố nay, Tô Nhiễm mang thai một lần nữa, các bác sĩ đã thông báo rằng một cặp sinh đôi, Tô Nhiễm cuối cùng thở phào nhẹ nhõm, bởi vì cô và Lệ Minh Vũ cũng rất mong muốn một cô con biết được Tô Nhiễm mang song thai, Lệ Minh Vũ quả thực hưng phấn không tả xiết. Tô Ánh Vân cùng hai vị tiền bối nhà họ Lệ lại càng khỏi phải nói, mỗi ngày đều chạy về Hoa Phủ, Lệ Minh Vũ bắt đầu tưởng tượng xem cặp sinh đôi sẽ có hình dáng thế đi này Lệ Minh Vũ hoàn toàn biến mất một tuần liền, 1 tuần này với anh mà nói quả thực là sống một ngày bằng một năm, mỗi ngày tiểu Cố Dương đều gọi điện cho anh, nói với giọng còn hơi sữa, hỏi xem liệu anh có về kịp trước khi Giáng sinh hay không, làm anh thực sự muốn về nhà, sau đó chóng vánh gộp chuyến đi trong hai tuần vào làm một, mục đích là để cố gắng trước khi Giáng sinh về nhà với vợ ban đêm, tuyết vẫn rơi dày đặc ngoài cửa nay là ngày tiểu Cố Dương vui vẻ nhất, đi theo sau Lệ Minh Vũ chơi ném tuyết, hai cha con làm 1 người tuyết thật to, cuối cùng Tô Nhiễm lại đem một cây cà rốt đặt ở chỗ cái mũi của người tuyết, một nhà ba người vui chơi thật là thoải Cố Dương từ nhỏ được dạy thói quen tốt là đi ngủ sớm, bản thân không phiền cho người lớn phải quá quan tâm. Điều này phải nói đến công của Lệ Minh Vũ biết cách dạy con, tuy nói anh rất xót con, nhưng cũng không cưng chiều, từ nhỏ liền giáo dục tiểu Cố Dương tạo thành thói quen chuyên chú cùng tính nhẫn nại, đây là điều kiện tất yếu để sau này trở thành một người đàn ông xuất sắc. Tiểu Cố Dương ba tuổi bắt đầu học được làm một ít việc nhà đơn giản , chuyện gì mình có thể làm được thì đều tự làm, cậu bé thích chơi một ít trò chơi phức tạp, ví dụ như trò rubic, chơi xếp hình đơn giản, thậm chí mang 1 ít món đồ chơi mô hình tháo ra rồi lại âm thầm ráp lại, Mộ Mạn Vân nói, tiểu Cố Dương điểm ấy với Lệ Minh Vũ trước đây giống nhau như suốt một ngày, Tô Nhiễm cũng ít nhiều có chút mệt phòng tắm, thân thể người một người đàn ông cường tráng đứng dưới vòi hoa sen, da thịt màu đồng khêu gợi dưới dòng nước phản chiếu sáng bóng. Muốn biết một người đàn ông dáng người đẹp hay không, thường là muốn nói đến tỷ lệ cơ thể người đó, vì tỷ lệ cơ thể là tỷ lệ thể hiện tốt bắp rắn chắc đều đều phân bố tại các nơi trên cơ thể, biểu hiện ra ngoài cả sức mạnh nam tính mạnh mẽ cùng nội tâm tao nhã, bọt nước dọc theo đường cong của anh rớt xuống, như lưu luyến không khi tắm xong, Lệ Minh Vũ quấn một chiếc khăn quanh thắt lưng, chỉ cần lau tóc. Gương mặt xuất hiện trong gương, những đường nét khắc sâu và anh tuấn, mái tóc vẫn còn ướt nước rỏ xuống cổ. Đây là một gương mặt xuất chúng, chạm khắc cả đặc ân của thời gian dành cho lắc đầu, bọt nước trên tóc bay ra như chuỗi ngọc bị đứt. Sau đó, anh liền ra khỏi phòng tắm, đẩy cửa vào phòng ngủ thực sự yên lặng, có thể nghe được tiếng nhịp đồng hồ tích tắc. Ngoài cửa sổ tuyết lặng lẽ rơi xuống lòng đất, phủ tầng tầng lớp lớp, có nơi chưa quét kịp nên tuyết đã phủ thành tấm chăn tuyết đi vào phòng ngủ, Lệ Minh Vũ cũng trùng hợp nghe thấy di động của anh reo một tiếng âm báo tin nhắn. Anh hơi nhíu mày nghi ngờ, bình thường người của anh muốn tìm anh thường không nhàn rỗi lịch sự gửi tin nhắn như vậy, mà trực tiếp gọi điện là được động lại đang ở bên cạnh Tô Nhiễm, nghe được tiếng âm báo, cô theo phản xạ quay đầu nhìn thoáng qua, màn hình loé sáng, phản ánh rõ nội dung tin nhắn từng câu từng chữ vào mắt, làm cô vốn là muốn đưa điện thoại di động cho Lệ Minh Vũ, nhưng nhìn đến dòng chữ trên điện thoại thì lại cảm thấy hơi run rẩy một chút. Vô tình nhìn thêm lần nữa, nhưng lại đúng lúc Lệ Minh Vũ đi vào phòng ngủ nhìn thấy, cô vội vàng thu lại ánh mắt, hàng mi dài che khuất đáy mắt chợt lóe lên vẻ bối rối và mất tự hiện của cô đã không qua được mắt của Lệ Minh Vũ, thấy cô như vậy lại càng khẳng định tin nhắn kia có vấn đề, anh bước về phía trước lấy điện thoại nhìn thoáng qua sau nhíu mày, rồi sau đó không thèm để ý tới vứt máy qua một ngồi ở bên giường, thuận thế nằm xuống, bàn tay lớn hoàn toàn tự nhiên đặt lên cái bụng phình to của cô, gò má đẹp trai ánh lên rõ ràng sự kỳ vọng và niềm vui. Tô Nhiễm không nói gì, để cho anh nằm đó lặng lẽ vuốt ve, nhìn vào đường cong khắc sâu trên gương mặt anh, trong lòng không khỏi cảm thán sâu sắc, theo bản năng khẽ thở dài một Minh Vũ nhẹ nhàng áp hai má tại bụng cô, thấy cô thở dài sau nhịn không được cười cười, hỏi "Một tin nhắn tình cảm phải không?"Tô Nhiễm giơ những ngón tay mảnh dẻ vuốt ve má của anh, nửa đùa nửa thật nói, "Đã là người đàn ông có vợ, anh sao lại còn gây chuyện gì vậy?"Cô không phải vô tâm không để ý đến tin nhắn của anh, trên thực tế kể từ ngày anh xác định mối quan hệ giữa hai người những năm qua và đi đến kết hôn, cô không có thói quen xem di động của anh, không phải cô không lo lắng, chính là bởi vì cô rất tin tưởng tình yêu của anh đối với đêm nay, trong đêm đầu tiên trở về từ chuyến đi công tác, nếu không phải cô đột ngột nhìn thấy tin nhắn của một người phụ nữ, mặc dù chỉ là một loạt các số điện thoại, nhưng nội dung của tin nhắn khiến cô xác định rõ ràng là của một người phụ nữ khác, với thái độ rất mơ hồ khác lạ mời Lệ Minh Vũ dùng bữa tối vào đêm mai, những dòng chữ chứa đầy sự chủ động quyến rũ nam nữ gần là người phụ nữ tự tin trong vấn đề mà người ta thường do dự, không thể phủ nhận Lệ Minh Vũ là người đàn ông thành đạt, bất kể sự xuất hiện của anh ở đâu cũng có sự thu hút ૮ɦếƭ người với phụ nữ. Cô tin rằng Lệ Minh Vũ là một người đàn ông tốt, nhưng bản chất của phụ nữ là như vậy, khi đối mặt với các mối đe dọa bên ngoài xảy ra bất ngờ, thường bí mật muốn dựng lông nhím lên cảnh lẽ là do khi mang thai phụ nữ thường mẫn cảm hơn, sợ chồng sẽ sao nhãng mình, nhưng cô trước sau vẫn tin tưởng anh nên cũng không hỏi xấu hổ khi bị anh chỉ liếc mắt 1 cái đã nhìn thấu chuyện, nên cô mới nói như Minh Vũ như cười như không nhìn cô, cuối cùng dựa vào đầu giường, xoải tay ôm lấy cô, cúi đầu nói "Ở trong mắt phụ nữ các em, không phải đàn ông có vợ cũng có sức hấp dẫn sao?"Tô Nhiễm nhìn anh trừng trừng, "Anh có vẻ tự mãn quá nhỉ?"Lệ Minh Vũ mỉm cười ôm chặt cô và thì thầm, "Ghen à?""Anh là chồng em, để vợ nhìn thấy tin nhắn như vậy mà không ghen được sao?" Cô không giấu lòng, có chút trách Minh Vũ thấy cô như vậy, trong lòng càng thêm tự hào, quả thực là rất yêu điệu bộ của cô, kéo cô qua vội vàng giải thích "Đấy là cô con gái của một nhà thầu anh đã gặp 2 ngày trước, chắc là biết anh sẽ xét duyệt hồ sơ, nên mới muốn tỏ thành ý một chút""Cô ấy xinh không?"- Tô Nhiễm nhìn Minh Vũ mím môi cười,"Không biết, không chú ý.""Vậy đêm mai anh gặp cô ấy nên nhìn kỹ một chút." Tô Nhiễm cố ý tỏ vẻ giận dỗi, nhưng kỳ thực trong lòng đã sớm loại bỏ phòng bị, con người Lệ Minh Vũ có đôi khi quả thật rất khó lung lay, nhưng chính vào lúc này, lại là điều làm cho cô yên khi nghe những lời này, Lệ Minh Vũ nhướn mày, quyết định trêu trọc cô một chút, giả vở gật đầu như đồng tình "Nghe lời em, anh quả thật cũng muốn đi xem thử xem sao, không chừng đúng là một mỹ nhân cũng nên!" .""Anh!"Không đợi Tô Nhiễm nói xong, di động đang đặt đầu giường đột nhiên vang lên, Lệ Minh Vũ cầm lấy nhìn thoáng qua, Tô Nhiễm lại nhanh mắt thấy được dãy số trên màn hình, cau mày "Người này thật có thành ý cao quá mà!"Lệ Minh Vũ lại mỉm cười, trực tiếp nhận điện thoại di dây bên kia cất lên âm thanh rất vui vẻ. Vì cô đang trong vòng tay ôm của anh, cô có thể nghe rõ sự ngọt ngào và nhẹ nhàng như kẹo bông cho thấy đó là một người phụ nữ cám dỗ quyến rũ số ta một mặt ngọt ngào nói lời cảm ơn, mặt khác lại nói những lời khen ngợi Lệ Minh Vũ, cuối cùng bẽn lẽn nói anh vừa là người đàn ông cũng là người tình lý tưởng nhất trong lòng cô, một loạt các lời nói càng lúc càng bộc lộ rõ tính ám bộ quá trình, Lệ Minh Vũ lặng lẽ lắng nghe, không ngắt lời, cứ để cho cô ta nói. Tô Nhiễm lẳng lặng nhìn hai má anh, dường như không có chút gợn sóng, nhìn không thấu anh suy nghĩ cái cùng đối phương nói thẳng vào trọng điểm vấn đề, là muốn đối đãi anh thật tốt, cũng lả lơi nói cô đã đặt trước nhà hàng rất sang trọng, mời anh đêm mai dùng bữa tối. Tô Nhiễm nghe được rõ ràng, cũng càng thêm biết tâm tư của người này, nếu chân thành cảm tạ mà mời ăn hoàn toàn có thể hẹn nhau vào ban ngày, mà cô ta cố tình liền hẹn lúc 10 giờ đêm, thậm chí còn tại một cái khách sạn?Vậy cũng đủ để sáng tỏ tâm tư của người này như thế nào. Đây là một loại phương thức đơn giản và dễ hiểu nhất để mời mọc đàn Minh Vũ kiên nhẫn chờ cô ta nói xong, khẽ thản nhiên nói, tiếng nói bình tĩnh như là mặt hồ dường như không dậy nổi chút gợn sóng, "Thực xin lỗi, ngày mai tôi phải đưa vợ đi khám thai, thành ý của Cố tiểu thư tôi xin nhận. ""Bộ trưởng Lệ!""Còn nữa, tôi không rõ Cố tiểu thư làm sao biết được số điện thoại của tôi, nhưng tôi muốn nhắc nhở Cố tiểu thư một chút, bình thường lúc này là khi vợ tôi đang chuẩn bị đi nghỉ ngơi, tôi không hy vọng bất luận người nào quấy rầy cô ấy, về sau Cố tiểu thư nếu có chuyện công việc cần bàn có thể liên hệ thư ký hoặc trợ lý của tôi ."Đầu dây bên kia lặng mình không dự đoán được anh lại buông lời tàn nhẫn như vậy, Lệ Minh Vũ đã gác Nhiễm nghe rõ những lời anh nói, trái tim tự nhiên cảm thấy rất cảm kích, nhưng vẫn cười, ""Không phải anh nói ngày mai nhanh chân đến xem đối phương có phải người đẹp hay không sao?"Lệ Minh Vũ nhéo mũi cô "Thực ra anh cũng muốn đi, nhưng mà đáng tiếc ngày mai thời gian của anh tất cả đều giành cho em, biết làm sao đây"Tô Nhiễm nhịn cười,"Ngày mai cũng không phải là ngày em đi khám thai định kì mà.""Anh biết, là ngày kia." Anh nhớ rất rõ, cho nên mới muốn bay về sớm trước."Coi như anh sốt ruột sớm không được sao?" Anh cười Nhiễm trong lòng nổi lên sự ấm áp, bất chợt gục đầu vào иgự¢ anh, thỏa mãn thở dài. Từ lần cô mang bầu đầu tiên, mỗi lần đi khám thai anh đều nhớ, cho dù là đang ở bên ngoài, anh cũng sẽ tận lực gấp gáp trở về, mà cô bầu song thai lần sau, anh lại càng khẩn trương vô cùng, dù sao lần này là hai đứa, mỗi lần đi khám thai thì anh càng thêm như hình với bóng với vậy, cô gắt gao ôm anh, thấy cô như thế, anh nở nụ cười, cúi đầu hỏi,"Sao vậy? Em còn chưa yên tâm sao?"Tô Nhiễm lắc đầu, mềm nhẹ nói,"Là em sợ anh chạy mất".Nghe thế, trái tim Lệ Minh Vũ như muốn tan chảy, kéo tay cô qua, Ⱡồ₦g các ngón tay vào tay cô, nhẹ nhàng nói,"Cho dù có một ngày em không cần anh, anh cũng không đi, anh còn có thể chạy đến chỗ nào đây? Nhà của anh, bà xã của anh, con anh đều ở chỗ này, đánh ૮ɦếƭ anh cũng không đi."Tô Nhiễm nghe xong không nhịn được cười, ngẩng mặt nhìn anh, gắt giọng,"Không biết xấu hổ!"Lệ Minh Vũ cười gian xảo, đem tay cô kéo nhanh, đặt đôi môi mỏng lên trán cô, thì thầm ám muội, "Hay là tốt hơn là làm gì đó xấu hổ hơn đi?""Anh...... Đáng ghét!" Tô Nhiễm không khó nhìn ra ý muốn trong mắt anh, đỏ mặt."Vợ à ......" Anh ôm cô, thỏ thẻ như một đứa trẻ "Tuần này anh như muốn ngạt thở vậy.""Anh nói chuyện có giống như một vị bộ trưởng không? Thật là mất mặt quá." Tô Nhiễm trừng mắt nhìn Minh Vũ hất tóc, "Việc này liên can gì tới việc làm bộ trưởng? Trước tiên, anh chỉ biết bây giờ anh là một người đàn ông đã!"Tô Nhiễm mỉm cười, không nói nữa, tay trượt xuống dưới thăm dò, thấy vật nam tính đã căng cứng, lại càng cười ngất."Em giễu cợt anh sao?" Anh cố tình nghiêm Nhiễm không sợ anh, nhìn anh chăm chăm, "Anh hung dữ với em như vậy thì tự mình đi giải quyết đi.""Vợ!", anh vội đầu hàng, ôm cô, rụt rè cười "Anh còn có vợ bên cạnh đây mà?" Bụng của cô càng lúc càng lớn, mặc dù anh muốn, nhưng cũng không dám chạm vào cô, sợ bất cẩn làm tổn thương cô và Nhiễm tất nhiên hiểu được tâm tư của anh, mỉm cười, cũng không muốn trêu thêm, nắm tay vào vật cường tráng đang nóng bỏng và to lớn cực độ, đến cầm nắm còn thấy khó tay mềm mại của cô làm anh thở hổn hển, sau đó lại thấy thoải mái nhẹ nhõm, anh giơ tay lên vuốt ve khuôn mặt của cô, ưng mâu ngừng trên đôi má ửng đỏ, ngón tay rồi mở rộng xuống dừng lại nơi gáy cô, và sau đó là gò иgự¢ căng vì đang mang thai, cơ thể cô càng thêm đẫy đà nhạy cảm, cô nhanh chóng cúi xuống, há miệng. Khoang miệng ấm áp làm cho bụng anh co lại một chút, rồi hơi thở trở nên thô ráp, ánh mắt chìm đắm trong đam sau đó, nhiệt độ trong phòng bắt đầu tăng lên vì một màn âи áι nam nữ triền miên làm người ta phải thấy ghen tị, tim đập lưu luyến.
Thông tin truyện Hào môn kinh mộng 3 Đừng để lỡ nhau Đánh giá từ 6 lượt. Một trận chiến tâm lý hồi hộp. Một đêm triền miên, hơi thở của anh ấm nóng mê hoặc, một cuộc điện thoại đã đặt dấu chấm hết cho bầu không khí mờ ám này. “Thì ra hôm nay anh kết hôn.” Sau khi cuộc điện thoại kết thúc, cô vòng tay ôm chặt lấy anh từ đằng sau, đôi tay như một con rắn linh hoạt, lướt đi do thám khắp cơ thể anh. Anh im lặng quay đầu, ánh mắt sâu thẳm dù cố đến mấy cũng không thể nhìn thấu. Cô ung dung nói “Yên tâm, tôi không còn là một cô bé nữa.” Anh là nhà cung ứng đá quý tiếng tăm vang dội, cô là nhà phân tích tâm lý thông qua việc đọc những giấc mơ, hai người hoàn toàn không chút liên hệ lại vì một vụ án ly kỳ mà gắn chặt số mệnh lại với nhau. Anh xiết nhẹ cằm cô “Tôi trở thành đối tượng nghiên cứu của em rồi sao?” Cô khẽ nở một nụ cười diễm lệ, đắm mình trong hơi thở của anh “Anh Niên chẳng phải đang sống sờ sờ ra đấy sao? Trước mắt tôi chỉ có hứng thú với giấc mơ cuối cùng của một người đã chết. Còn anh và tôi, chỉ là một cuộc chơi, nếu chơi được cả hai chúng ta đều vui vẻ, còn không chơi nổi… thì cút!” Sắc mặt anh rất thản nhiên “Tố Diệp! Niên Bách Ngạn tôi, em chưa chắc đã chơi nổi đâu.” Niên Bách Ngạn là người đàn ông vô cùng khắt khe đối với công việc và cấp dưới, rất khó hòa hợp với mọi người nhưng lại khiến phụ nữ vì anh mà điên đảo; Tố Diệp là một người phụ nữ luôn khiến người ta phải tranh luận, trông bề ngoài có vẻ là một kẻ chỉ biết đến tiền nhưng thực chất lại là người mạnh miệng yếu lòng, khiến người ta xót xa. Giấc mơ, ký ức, tiềm thức và những cuộc chiến thương trường đằng sau những đồ trang sức lấp lánh, lớp lớp những trận chiến tâm lý kỳ quái đụng phải nhau. Làm sao để tính lòng người, đo lòng mình, tìm ra sự thật trong những cái như thật như giả ấy? Bạn tưởng những gì bạn nhìn thấy là thật? Có lẽ đều là giả; Bạn tưởng những gì bạn nghe thấy là thật, có lẽ vẫn là giả; Vậy bản thân bạn có phải là thật không? Có lẽ cũng là giả! Gặp nhau là định mệnh giữa anh và em. Cho dù duyên phận ngắn ngủi, cũng không bỏ lỡ nhau. Đời người như giấc mộng, giấc mộng tựa đời người, quyền thế giả tạo, yêu hận mê muội, bỗng thở dài chẳng qua chỉ là một giấc mộng kinh hoàng. Danh sách chương Quyển 1 - Chương 1 Giấc mơ thoáng qua Quyển 1 - Chương 2 Tập đoàn Tinh Thạch "lên sàn" Quyển 1 - Chương 3 Cứ gọi tôi là bác sỹ Tố Quyển 1 - Chương 4 Người đàn ông dưới tán ô Quyển 1 - Chương 5 Cuộc gặp mặt bất ngờ Quyển 1 - Chương 6 Chúng ta cần phải làm quen lại Quyển 1 - Chương 7 Lần đầu tiên tiếp chiêu người tài trí Quyển 1 - Chương 8 Không có đạo đức nghề nghiệp Quyển 1 - Chương 9 Có thể gọi cho tôi bất cứ lúc nào Quyển 1 - Chương 10 Người đàn ông đã có vợ không thể chạm vào Quyển 1 - Chương 11 Đoạn phim kinh dị Quyển 1 - Chương 12 Giỏi mưu tính lòng người hơn Quyển 1 - Chương 13 Hai người họ muốn giết tôi Quyển 1 - Chương 14 Cơn ác mộng về căn nhà cũ Quyển 1 - Chương 15 Cảnh đêm quá huyền ảo Quyển 1 - Chương 16 Thông tin từ cõi mộng Quyển 1 - Chương 17 Hình ảnh lả lướt Quyển 1 - Chương 18 Lời thỉnh giáo vô tội Quyển 1 - Chương 19 Nhận thức sai lầm Quyển 1 - Chương 20 Mất cả chì lẫn chài Quyển 1 - Chương 21 Thực sự bất an Quyển 1 - Chương 22 Đinh Tư Thừa Quyển 1 - Chương 23 Kỷ Đông Nham Quyển 1 - Chương 24 Hoang tưởng thứ phát Quyển 1 - Chương 25 Nỗi lo lắng từ khi còn trong bụng mẹ Quyển 1 - Chương 26 Bàn ăn tình nhân không cho phép có kẻ thứ ba Quyển 1 - Chương 27 Tâm huyết hai gia đình Quyển 1 - Chương 28 Tiểu thư Diệp Ngọc Quyển 1 - Chương 29 Món quà an ủi trời ban Quyển 1 - Chương 30 Nghĩa vụ của cô Quyển 1 - Chương 31 Cô sợ sao? Quyển 1 - Chương 32 Hành động không nghĩa khí ngoài tiệm pho-mát I Quyển 1 - Chương 33 Hành động không nghĩa khí ngoài tiệm pho-mát II Quyển 1 - Chương 34 Không phải ai cũng có thể phát sinh quan hệ mờ ám Quyển 1 - Chương 35 Lương tăng ca quá đắt I Quyển 1 - Chương 36 Lương tăng ca quá đắt II Quyển 1 - Chương 37 Người chủ nhà bị co giật Quyển 1 - Chương 38 Luôn tự nhắc nhở bản thân mình là ai Quyển 1 - Chương 39 Sự ích kỷ của người con gái Quyển 1 - Chương 40 Một bên là tiền bạc, một bên là tình bạn Quyển 1 - Chương 41 Trong thế giới cô độc Quyển 1 - Chương 42 Em thuộc về anh Quyển 1 - Chương 43 Giúp tôi bắt anh ta lại Quyển 1 - Chương 44 Chán ghét thói bợ đỡ nịnh hót Quyển 1 - Chương 45 Ai là người thông minh I Quyển 1 - Chương 46 Ai là người thông minh II Quyển 1 - Chương 47 Ai là người thông minh III Quyển 1 - Chương 48 Ai là người thông minh IV Quyển 1 - Chương 49 Ai là người thông minh V Quyển 1 - Chương 50 Ai là người thông minh VI
Đánh giá từ 1242 lượt Bạn đang đọc truyện Hào Môn Kinh Mộng của tác giả Ân Tầm đây là câu chuyện tình yêu, hạnh phúc và những thăng trầm, yêu thương khiến ta phải xao lòng. Gặp đã là một cái duyên và cùng nhau đi hết chặng đường dài lại là một cái duyên hôn với chính khách nhưng cô chỉ làm dâu nhà hào môn trong chín mươi ngày. Đêm tân hôn, chồng cô uống rượu say bí tỉ. Một tháng sau, anh bận rộn tranh cử, vui vẻ với những người đẹp vây quanh. Ba tháng sau khi kết hôn, anh đặt cô dưới thân, biến cô thành “nửa người” thuộc về yêu thương, quan tâm từng li từng tí đến anh. Cô chua xót đau khổ nhưng vẫn ép bản thân ra vẻ hạnh phúc. Rồi ba cô bất ngờ nhảy lầu, biến cố hào môn xảy đến, khiến cô ra đi lặng lẽ với đôi bông ngọc trai đen. Nhiều năm trôi qua, cô trở thành tác giả tiểu thuyết ăn khách với quyển "Hào môn kinh mộng". Vào buổi tiệc mừng công của mình, trông thấy người đàn ông ngồi trên hàng ghế nhà đầu tư, cô đột nhiên hoang mang hoảng sợ...Người đó vươn tay tháo đôi bông ngọc trai đen của cô, cô muốn lấy lại, nhưng người đó thu tay về, nở nụ cười với cô, “Muốn lấy? Đêm nay đến phòng làm việc của tôi mà lấy.”.Cô ngỡ ngàng lùi từng bước về sau. Đôi mắt người đó vẫn sâu thẳm như ngày xưa, “Còn chín ngày nữa mới hết nghĩa vụ làm vợ của cô.”Liệu truyện sẽ kết thúc ra sao, còn điều gì thú vị nữa, hạnh phúc hay là những điều còn đọng lại. Hãy cùng theo dõi truyện để tìm được câu trả lời cho riêng mình, đọc, ngẫm và hiểu, những ngày tháng trôi qua sẽ còn điều gì tiếp diễn, hạnh phúc được gọi tên ra sao. Bạn có thể tìm đọc những truyện khác cùng thể loại như Duyên Tới Là Anh, Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến..Bạn có thể đọc thêm các phần khác của Hào Môn Kinh Mộng như Hào Môn Kinh Mộng 2 Khế Ước Đàn Ukulele, Hào Môn Kinh Mộng 3 Đừng Để Lỡ Nhau
Chớp mắt đã tới giữa hè, thời gian lúc nào cũng trôi qua không nhanh không chậm như thế. Cảnh đêm thêm rực rỡ bởi những ánh đèn xa hoa. Những cô gái xinh đẹp đung đưa trong ánh sáng lấp lánh, đằng sau vẻ ngoài văn minh của những cốc rượu chúc tụng luôn là nụ cười giả buổi tiệc tối nay thực sự rất đẹp và ngoạn lặng nhìn vào đôi má mình trong gương, một vẻ đẹp như trăng lưỡi liềm mờ nhạt sau khi được trang điểm tỉ mỉ dường như có chút lạ lẫm. Trong gương là một cô gái hoàn toàn nữ tính, tóc dài vấn đơn giản gọn gàng sau gáy. Cuối cùng, nhà tạo mẫu lại đem một chiếc vòng kim cương được ba mua cho vận chuyển qua đường hàng không từ Pháp vừa về sáng nay đeo lên cổ không khỏi tặc lưỡi, ánh sáng thanh mảnh phát ra chiếc vòng quả thực không phủ nhận giá trị của nó chút các con, ba chiều con gái nhất, cho nên hầu hết lần nào ba cũng mua những đồ châu báu quý giá nhất về cho tôi. Theo lời ba, con gái đến tuổi lớn, như vậy mới tạo nên khí chất của một tiểu thư quý nhưng tôi lại thiên về tính cách bướng bỉnh, nếu ngồi yên ở đây thì nhìn như là một thục nữ, nhưng chỉ cần có cơ hội là sẽ bại lộ nguyên hình, chỉ mong tối nay tôi sẽ giả vờ tốt để làm vừa lòng người điểm xong, người thợ nhìn vào hình ảnh trong gương, cười cười "Lệ tiểu thư, hôm nay cô thực sự rất đẹp!"Tôi hướng về phía gương nhẹ nhàng cười, thể hiện giống như một tiểu thư quý nay có nhiều khách đến tham dự dạ tiệc, theo anh hai nói là từ tất cả các tầng lớp xã hội nổi tiếng, nhà quý tộc giàu có, trên thực tế, từ nhỏ đến lớn loại dạ tiệc này đã quá quen thuộc đối với tôi, chẳng qua tối nay, tôi sẽ là nhân vật chính của bữa dạ tiệc tên là Lệ Ôn Du, năm nay mười tám tuổi, ba chủ ý mở dạ tiệc hôm nay với mục đích kỷ niệm tôi đã bước vào tuổi trưởng theo tay vịn cầu thang thang xoắn ốc chậm rãi đi xuống, gần như tất cả những lời thì thầm trong bữa tiệc đều tập trung vào tôi, tôi tin rằng lúc này tôi khá xinh đẹp, nhưng ai biết so với khung cảnh tuyệt đẹp và sang trọng này, tôi thà chạy chân đất bắt bướm trong hoa viên nhà mình còn cầu thang, tôi nhìn thấy ba. Ông mặc dù đã có ba đứa con nhưng dáng người vẫn cao ráo như trước, dấu vết thời gian trên khuôn mặt ông càng phản ánh thêm sự trưởng thành chín chắn. Bộ âu phục sang trọng đắt tiền làm bóng dáng cao lớn của ông càng thêm rõ ràng hơn. Khi đến tuổi biết chuyện, tôi đã thấy rõ ông là một người đàn ông vĩ đại, bên ngoài, ba là một bộ trưởng được dân chúng kính trọng, trong gia đình, ông lại là một người chồng chu đáo tỉ mỉ, người cha nghiêm khắc với các con trai, và là người cha rất mực hiền từ đối với nghĩ rằng, sau này tiêu chuẩn kén chồng của tôi nhất định phải là một người đàn ông giống như cha mình, nhưng người đàn ông này chắc là khó tìm, bởi vì người đàn ông tốt nhất đã kết hôn với mẹ của tôi rồi!Bà nội và bà ngoại đều nói tôi mang bóng dáng xinh đẹp của mẹ, mà tôi cũng may mắn được kế thừa hoàn toàn từ mẹ khứu giác nhạy bén, người mẹ mà cả đời này được hưởng hạnh phúc, bởi vì ba yêu mẹ như vậy, trong mắt ba, chỉ có duy nhất mẹ là người khiến ba có sự thay đổi cảm xúc với phụ đèn sân khấu dừng lại trên người tôi, theo bản năng tôi muốn giơ tay lên che mắt nhưng lại kìm lại, dù sao hôm nay không những là tiệc kỷ niệm chúc mừng tôi đã trưởng thành, mà còn để chúc mừng ba về nghỉ hưu vậy, là về hưu chẳng già đi tẹo nào, nhưng ông đã xin nghỉ hưu sớm, là vì muốn cùng với mẹ du lịch tham quan khắp thế đại sảnh mẹ đang nép vào trong lòng ba, quả thật, hai người là cặp vợ chồng yêu thương nhau nhất mà tôi từng gặp, mẹ cười rất hạnh phúc, mong rằng về sau tôi cũng được hạnh phúc như đám người, còn có hai bóng dáng cao lớn khác, một là anh ba Lệ Cố Trạch, là người anh chỉ sinh ra sớm hơn tôi có 2 phút. Anh cười có chút gian xảo, chắc là vì nhìn thấy tôi đang làm bộ đoan trang thục nữ, thế nào lát nữa anh ấy cũng sẽ châm chọc tôi cho mà xem. Quả thật, anh ba khá đẹp trai, nói vậy là vì anh kế thừa được vẻ đẹp từ ba và mẹ, anh chàng này sẽ thu hút nhiều ong bướm vây quanh lắm mà nói giống ba nhất, thậm chí có thể nói là giống ba như khuôn đúc thì phải kể đến anh hai Lệ Cố Dương. Anh hai hơn anh ba 4 tuổi, là người tuổi trẻ mà tài cao. Anh ít cười, ánh mắt mang vẻ trưởng thành và cẩn trọng, nhiều lúc, tôi cũng chẳng biết anh đang nghĩ ấy sau khi anh tốt nghiệp đại học liền tiếp quản sự nghiệp của tập đoàn, không theo con đường quan chức mà đi theo nghiệp kinh doanh. Có lẽ vì thực sự được kế thừa bản chất kinh doanh của ba, nên anh đã trở thành chủ tịch tập đoàn trẻ tuổi nhất trong số các chủ tịch có quyền lực nhất trên thương tôi đi lên, lịch thiệp đưa tay ra phía tôi, tôi đặt bàn tay mình vào trong lòng bàn tay ba, giờ phút này khiến tôi dường như được trở lại thời thơ ấu được ba dắt tay tới có ba là người hiểu tôi nhất, mẹ tôi nói ba luôn mong muốn có một cô con gái, nên sau khi tôi sinh ra, đồ chơi đã được chất đầy phòng, ba đã chuẩn bị cho tôi đủ loại quần áo váy vóc. Biết tôi thích đàn piano, ba không nói gì tự mình bay ra nước ngoài để đặt làm riêng cho tôi một cây đàn piano thật đặc ba tất nhiên có chút không phục, anh ấy nói ba bất công, ba lại cười nói anh ba nên học tập anh hai thì hơn, làm anh khá thất vọng, nhưng anh ba cũng không chịu thua kém, đừng nhìn bề ngoài mà đánh giá, anh ấy có thành tích học tập tốt nhất, học bổng hàng năm trong trường đều rơi vào tay anh ấy làm cho tôi thật là ghen tị. Anh còn được đặc cách vào đại học, sau đó lại tốt nghiệp thủ khoa, tôi thường quan sát thói quen nghỉ ngơi và học tập của anh, phát hiện ra anh chẳng chú ý nghe giảng, cho đến bây giờ tôi cũng không biết chính xác làm thế nào anh ấy có được kết quả học tập tốt như nhóm khách quý đều dần dần tiến tới chúc mừng tôi, tất nhiên không thiếu những lời khen ngợi, mà những lời này qua tai tôi cứ như đang nói về ai đó xa lạ sức khỏe của mẹ không tốt lắm nên sau đó ba vội qua chăm sóc mẹ. Qua một màn náo nhiệt và ép buộc, không khí dạ tiệc càng trở nên tuyệt lau mồ hôi lấm tấm trên trán, khó khăn lắm mới thoát được một vài người đang bám riết, cầm lấy chiếc đĩa, bắt đầu xiên hoa quả ăn. Ba quá lo xa, chỉ là tiệc trong nhà mà mời tới rất nhiều nhà quyền quý, người nào người nấy đều rất nổi bật. Nhưng nói thật, thực ra tôi chẳng quen biết mấy người trong số đóMẹ không có cách nào thuần phục được đứa con gái mang tính hoang dã như tôi, ba lại có vẻ chiều tôi, bảo là tôi là đứa con gái mà thích gì được đó, nên mới tạo ra cho tôi tâm lý không phải e dè, nếu theo cái vòng luẩn quẩn này, tôi chỉ có rất ít bạn tới, chị ấy đã đến. Sau khi nhìn thấy tôi, chị liền mỉm cười, vỗ nhẹ tay vào má tôi nói "Hôm nay sao em lại ngoan vậy, mà em mặc bộ này đẹp lắm đó!"Tôi nhét miếng hoa quả vào miệng chị, trừng mắt nhìn chị và nói "Là vì em chỉ không muốn làm ba mẹ mất mặt mà thôi!", nói đoạn, tôi với chìa tay ra trước mặt chị,"Quà của em đâu? Đừng nói rằng chị không chuẩn bị đó nhé!"Chị mỉm cười "Này, em có biết là em rất tham lam không?"Chị nói xong liền lấy từ trong túi ra một chiếc kẹp tóc trân châu rất tinh xảo đưa cho tôi. "Chị vừa mới tốn công làm xong đó, chị tặng em, đừng có mà đeo đuổi chị nữa đấy!"Tôi nhìn chiếc kẹp tóc đẹp đến ngây chị tự nhiên đem nó kẹp lên tóc cho tôi. "Thật đúng là kẹp tóc trân châu làm tăng thêm vẻ đẹp của giai nhân!""Này, chị không được giễu cợt em!" Mặc dù tôi thích những thứ như thế này, nhưng lại ít dùng, tay nghề của chị í thật là cao, ngay cả người vốn không thích đeo đồ trang sức như tôi mà cũng không thể bỏ qua chị ấy là Cách Lạc Băng, đúng ra mà nói, chị ấy lớn tuổi hơn tôi, nhưng chúng tôi coi nhau như chị em, vì chênh lệch nhau ít tuổi nên cách nói chuyện có phần ngang hàng. Ba của chị, cũng là ông cậu của tôi, tên Mộ Thừa, nghe nói đã từng là bác sỹ của mẹ tôi, sau đó gặp mẹ kế của Cách Lạc Băng bây giờ và sau đó kết hôn, người đó rất giống mẹ tôi, là một nhà thiết kế trang sức. Chính tay nghề thiết kế trang sức của chị Cách Lạc Băng cũng là tự tay bà ấy dạy cho. Bà ấy đối xử rất tốt với chị, thậm chí còn vì chị mà cả đời không muốn sinh thêm khi Cách Lạc Băng đi học đại học, bà ấy lâm bệnh rồi mất, lúc ấy Cách Lạc Băng khóc như muốn chết, vì mẹ kế đối xử với chị ấy quá năm trôi qua, ông Mộ Thừa cũng không tái hôn, Cách Lạc Băng nói ông thường xuyên tới thăm mộ của bà. Mặc dù có nhiều phụ nữ xung quanh chủ động gần gũi, nhưng lòng ông chỉ có mình mẹ tôi không nghĩ như vậy, tôi nghĩ rằng, người mà ông yêu nhất trong cuộc đời này chính là mẹ tôi, nếu không làm sao ông có thể lấy một người phụ nữ giống như mẹ được? Tôi đã gặp qua bà ấy rồi, thực sự bà rất giống mẹ Lạc Băng thu lại nụ cười, nói thầm với tôi "Này, em nói thật với chị đi, liệu anh trai em có đang yêu người nào không?"Ách......Tôi sửng sốt, "Chị định làm mối đấy à? Hay là chính chị cũng thích anh ấy?""Tha cho chị đi, cho dù anh trai của em có thực sự xuất sắc, chị cũng sẽ không phải ăn cỏ ven rìa như vậy đâu." Cách Lạc Băng trừng mắt nhìn tôi, với tay lấy một vài miếng trái cây trên khay, "Có một thiên kim biết mối quan hệ của chúng mình nên mới muốn nhờ vả đó mà. ""Thôi quên đi, trong lòng anh trai của em chỉ biết có công việc, em cũng chưa từng thấy có người phụ nữ nào làm tim anh ấy rung động cả, chị nói với thiên kim kia là vô vọng rồi, không có kết quả gì đâu!" Tôi nhún vai, đảo mắt nhìn xung đám người, bóng dáng anh hai cao lớn vượt trội, chẳng trách anh cực kỳ giống ba. Bộ comple làm cho dáng anh thẳng hơn, anh đang cùng mọi người nói chuyện vui vẻ, không cần nghĩ cũng biết họ đang nói về chủ đề liên quan đến kinh doanh. Mọi cử chỉ của anh hai đều rất lịch thiệp, thiết nghĩ khi ba còn trẻ chắc cũng như vậy."Thế chẳng lẽ không còn ai khác sao? Để chị còn biết đường trả lời cho cô thiên kim đó?", Cách Lạc Băng chưa từ bỏ ý định. Tôi thu ánh mắt lại, nhíu mày suy nghĩ "Chuyện tình cảm vẫn phải do duyên phận. Con trai của bác lại càng không có hy vọng gì. Anh Giang Phong đó con của Giang Dã và Hòa Vy - editor tuyệt đối là một công tử đào hoa, ai dính vào người đó sẽ đau khổ. Dù là một nhân tài, sự nghiệp thành đạt nhưng người phụ nữ nào sẽ là đối thủ của anh ta chứ?"Vậy con của cậu em thì sao?""Chị muốn nói tới Viêm Ân hả?". Tôi lắc đầu,"Xin tha, cậu ta chỉ hơn em có 1 tuổi, sao chị tính giới thiệu bạn gái cho cậu ấy sớm như vậy chứ? Nếu cậu mợ mà biết thì sẽ làm thịt em mất!". Cậu Quân Hạo là một nhiếp ảnh gia nổi tiếng, mợ An Tiểu Đóa lại còn là bác sỹ phẫu thuật não khoa nổi tiếng không kém, hai người họ dạy con cực kỳ nghiêm khắc, làm sao mà cho con mình tiếp cận với những mớ lộn xộn đó chứ?"Cách lạc băng kêu rên một tiếng,"Nhưng em còn một người cậu khác cơ mà?"Chị ấy muốn nói đến cậu Tiêu Diệp Lỗi, nghe thế tôi không nhịn được cười," Nhìn chị như là muốn chết vì tuyệt vọng vậy, con lớn nhất của cậu ấy còn mới được có mười tuổi thôi!"Cậu Tiêu Diệp Lỗi kết hôn rất muộn, nghe nói năm đó cậu kỳ thật cũng sở hữu cổ phần trong công ty, cũng không biết vì sao cậu say mê với công việc như vậy mà lại chủ động rời khỏi công ty, sau đó cậu ra nước ngoài, nhiều năm như vậy, tôi cũng chỉ gặp cậu có 2 lần, chỉ cảm thấy là bề ngoài của cậu rất quyến rũ, mà không hiểu sao lại kết hôn muộn như Lạc Băng mở to mắt, lắc đầu, bộ dạng tỏ vẻ bất đắc bưng miệng cười, huých tay chị,"Chị vẫn cứ lo chuyện bao đồng cho người khác, sao không quan tâm đến bản thân mình đi?". Trong đám người, có một ánh mắt thâm thúy, còn lộ ra vài phần say đắm, tôi tin rằng ánh mắt đó hướng về Cách Lạc không để tâm thấy điều đó, trừng mắt nhìn tôi, "Em còn chưa yêu ai, thì chị làm sao mà yêu ai được?"Tôi hắng giọng, nếu bình thường thì đã đôi co lại với chị, nhưng lúc này lại tốt bụng nhắc nhở chị "E là việc lập gia đình không phải do chị mà được, chị nhìn qua bên kia xem, chị thấy người đó sao?"Chị âm thầm nhìn theo ánh mắt tôi, nhưng chỉ liếc mắt một cái rồi lại quay lại ngay, mai má bỗng dưng ửng đỏ, hơi thở bắt đầu trở nên gấp gáp hơn."Anh ta là ai vậy?" Tôi trêu chọc thấp giọng hỏi."Anh ta ......" Chị ấy thực sự lắp bắp, cắn môi "Anh ta là Lăng Triệt, em có nghe nói qua bao giờ chưa?"Tôi lắc đầu."Không có gì, chỉ là hay xem tin tức về kinh doanh thì biết thôi." Chị nhìn tôi bất đắc dĩ, "Anh ta là người thừa kế tập đoàn Lăng Thị."
hao mon kinh mong ngoai truyen