Taisach.org - Quyển sách Sau Này Em Sẽ Là Vợ Anh (Tiểu Thuyết) viết bởi tác giả H và được Nhà Xuất Bản Trẻ phát hành. Sau Này Em Sẽ Là Vợ Anh (Tiểu Nhưng mà, không như mong đợi. Chu Minh Khiêm giơ ly cà phê lên: "Đang uống thứ phiền phức, khi ăn không nói." Ý tứ rõ ràng, anh đứng về phía Hề Gia. Hướng Lạc đột nhiên phát hiện, Chu Minh Khiêm chỉ cho phép chính mình hô to gọi nhỏ với Hề Gia, chỉ cho phép bản thân mình có Tác giả: Uy Gia. Thể loại: Ngôn Tình. Giới thiệu: Thành vợ chồng, nhưng lại không có tình cảm, là một trải nghiệm thế nào? Có người từng nói, không có gì là hoàn hảo, cả đời người thế nào cũng sẽ mắc sai lầm, sẽ những chuyện khiến mình thấy hổi tiếc, Nhưng Năm 2010, anh bắt đầu đi hát, lấy nghệ danh là Lương Gia Hùng. Anh theo đuổi dòng nhạc thị trường, với các ca khúc ballad buồn và tâm trạng về tình yêu. Năm 2012, Lương Gia Hùng cho ra mắt album đầu tay có tên "Chuyện Đời Công Nhân" với sự tham gia của ca sĩ Lương Gia Huy. Năm Mặt Nạ Chân dạng lột tẩy tế bào chết, giúp da chân mềm mại, trắng trẻo - Giảm đến 45%. Dụng cụ chà gót chân hàng nội địa Châu âu - Siêu mềm mại, chống nứt nẻ da - Giá sale cực rẻ! Không thể bỏ qua: Thùng rác mini nắp lật hình chú mèo có tai cực cute và nhiều công dụng cho các nàng! Truyện Truyen minh tra test thoi li thuyet với tổng số 14667 truyện liên quan. Kho truyện Truyen minh tra test thoi li thuyet tổng hợp hay nhất - Page 1. TruyenFullVn.Net. HOME; Vampire quyền quý- gia tộc Sakamaki với cái mác là hôn thê nhưng thật ra là huyết bộc của mấy anh chàng nhà Sakamaki i71hc. Mối tình đầu của bạn như thế nào? “Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu” là một cuốn tiểu thuyết nhẹ nhàng nhưng lại đúng “nhịp tim” của rất nhiều người. Nhất là người đã đi qua những đổ vỡ trong tình yêu. Review Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu “Mối tình đầu của anh là khi anh bao nhiêu tuổi?” Một cô gái hỏi. “Mười bảy.” …. “Bây giờ anh vẫn còn nhớ về cô ấy chứ?” Trần Tử Hàn cười, nhìn về phía Vương Y Bối “Chưa từng quên, sao cần phải nhớ?” Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu như một bản tóm tắt về quãng thời gian yêu nhau gần 10 năm của một đời người, có những lần đứt gánh, có những lúc nghĩ rằng đã mãi mãi mất nhau. Rồi cuối cùng rất tự nhiên, họ vẫn trở thành một nửa không thể thiếu với người còn lại. Tiểu thuyết hay Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu Tác giả cuốn Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu Rất đến truyện ngôn tình thì không ai không nhắc đến Lục Xu. Vị tác giả đã làm bên biết bao nhân vật soái ca trong lòng các cô nàng mê tiểu thuyết tình cảm. Đa phần những tác phẩm của Lục Xu đều nhẹ nhàng đi sâu vào lòng người đọc tựa những lời thủ thỉ, tâm tình giữa hai người bạn thân lâu năm. Nhưng đến bây giờ, vẫn chưa ai biết được gương mặt, vóc dáng của Lục Xu ra sao. Và vị tác giả nổi tiếng này cũng giống như Đường Thất Công Tử cũng đến từ Trung Quốc hay Tony Buổi Sáng là ai ở Việt Nam cũng luôn là một ẩn số. Giới thiệu về Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu Câu chuyện về hai nhân vật trong Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu đôi lúc tưởng chừng hoang đường. Điều đó chỉ có trong tiểu thuyết ngôn tình, nhưng có lẽ chỉ có những người từng yêu một nửa trái ngược như vậy mới có thể hiểu được từng giai đoạn đó là thật, rất hạnh phúc viên mãn, nhưng cũng là nước mắt dằn vặt khổ đau. Tình yêu thời học sinh của họ thật nhẹ nhàng, đến với nhau cũng rất bất ngờ vì không ai hiểu được một người thông minh xuất chúng, lại học hành nghiêm túc chăm chỉ như anh lại có thể rơi vào lưới tình với một cô gái ngây ngô, lơ đễnh, làm gì cũng tùy hứng và rất thích nổi loạn. Nhưng mà đó mới chính là điểm khiến anh thấy thích cô, vì cô không giống như những người khác, cô khiến anh cảm thấy mình có thể trải nghiệm tuổi thanh xuân theo những cách thú vị nhát để sau này quay nhìn lại không có gì hối tiếc “Có ai đó từng nói, trên thế gian này hạnh phúc nhất chính là gặp được một người có thể khiến bản thân bốc đồng”. Rồi khoảng thời gian ngang trái khi anh đậu một đại học danh tiếng còn cô thì trượt thảm thương. Rào cản gia đình không thể vượt qua, họ không ai liên lạc với ai, người kia tự biến mất khỏi cuộc đời người còn lại. Cô vẫn ở đó, chờ anh đi tìm. Và sau một năm, anh cũng đã điên loạn đi tìm cô. Thời điểm họ gặp lại nhau, mọi khoảng trống một năm vừa qua dường như chưa từng tồn tại. Ngày anh ra trường chính thức đi làm làm thì cô vẫn đang là một sinh viên năm thứ ba cô thi lại đại học một năm. Một tranh cãi phát sinh từ đó, người đi làm bận rộn, suy nghĩ cũng thực tế, còn người đi học thì vẫn sống trong khung cảnh mơ mộng của thời sinh viên. Rồi thời gian dành cho nhau cũng ít dần vì anh mải mê lo sự nghiệp, gia cảnh vốn dĩ cũng không phải xuất sắc, anh lo sợ rằng ngay chính bản thân cô và gia đình cô sẽ nhìn anh như thế nào nếu anh không có gì trong tay, không thể lo lắng chu toàn cho con gái họ. Thời gian cứ thế cuốn đi vô tình, không còn những ngày anh đón đưa cô đi học, không có nữa những buổi hẹn hò anh xếp hàng mua cho cô món ăn yêu thích. Thay vào đó là những trận cãi vã không đầu không đuôi vì những chuyện vô cùng vặt vãnh. Cô lo sợ, sợ anh vì có người khác nên thay lòng đổi dạ, thường xuyên chất vấn và nghi ngờ anh. Còn anh vì bản thân không làm bất kỳ chuyện gì hổ thẹn với cô, nên cũng mệt mỏi không giải thích, và tất nhiên cũng không thể khước từ những cuộc tiệc tùng gặp gỡ đối tác đến thâu đêm. Mâu thuẫn chất chồng không thể giải quyết được, cộng thêm bản tính trẻ con, ngông cuồng thích gì làm nấy không suy nghĩ đến hậu quả của cô đã khiến anh không ít lần mất mặt trước mọi người. Và đỉnh điểm nhất là lần cô đe dọa anh rằng cô sẽ tự tử. Lần đó, anh đã nói lời chia tay. Bản thân anh xuất chúng như vậy, tất nhiên đối với chuyện chia tay cũng không phải quá đau khổ hay không thể vượt qua. Chỉ có cô, chật vật với hồi ức, cô không quên và cũng không muốn quên. Cô lúc nào cũng ngẩn ngơ như người mất hồn, suy nghĩ miên man về quá khứ, về những điều tốt đẹp mà anh dành cho cô. Dường như tất cả thuộc tiềm thức về anh của cô đều dừng lại ở thời học sinh, nhưng cô lại không biết rằng anh từ lâu đã không còn là chàng trai thuở ấy nữa rồi. Anh không ngừng đi về phía trước, còn cô lại một mực quay đầu nhìn lại, để rồi không kịp bước theo anh… Thực ra trước đây cũng vậy, nhưng anh sẵn lòng đứng lại đợi cô, còn hiện tại, anh không muốn nữa rồi, khoảng cách giữa họ càng ngày càng xa, càng ngày càng xa… “Bạn bè hỏi em, anh có ưu điểm gì mà khiến em điên đảo như thế? – Em có thể trả lời rất nhiều không cần suy nghĩ. Nhưng khi họ hỏi, khuyết điểm của anh là gì? – Em đắn đo. Trong lòng em, khuyết điểm duy nhất của anh chính là anh không cần em nữa…” Trải qua bao nhiêu cay đắng, từng có ý định tự tử đến hai lần, bản thân thân tàn ma dại đến mức cô còn không nhận ra chính mình. Nhưng đó có lẽ là khoảng thời gian giúp cô bình tĩnh nhìn nhận, suy nghĩ lại mọi việc. Rốt cuộc thì ai đã rời bỏ ai? – Câu hỏi mà cô luôn quằn quại không tìm ra đáp án. Nhưng chính trong thời điểm này cô đã có thể tự trả lời. Thời gian vốn dĩ không xóa nhòa cái gì cả, nó chỉ giúp người ta lấy lại cân bằng để đi tiếp cuộc sống không có người kia bên cạnh mà thôi. Thời gian đã rèn giũa một cô gái đã từng điên loạn vì yêu nay trở thành một người vô cùng bình tĩnh và giỏi che giấu cảm xúc. “Khiến em khó chịu nhất không phải là sự ấm áp của anh dần biến mất khi chúng ta còn trẻ, mà là lời hứa chúng ta trao cho nhau, nhiều năm về sau lại chẳng ai thực hiện được. “Bên nhau trọn đời”, nói thì ngọt ngào nhưng cuối cùng chỉ còn lại thương đau. Chính những lời hứa hẹn không thành ấy mới chính là liều thuốc độc trong tình yêu.” Rốt cuộc, hai người vẫn gặp lại nhau sau nhiều năm chia tay, rất tình cờ, rất nhẹ nhàng. Người mà cô đã chôn giấu rất lâu trong tim, giờ gặp lại cô sẽ hi vọng anh hạnh phúc hay cầu mong anh bất hạnh? Nếu là tôi, tôi rất muốn anh ấy không vui vẻ bằng mình. Anh rời khỏi tôi sẽ bất hạnh, còn tôi rời khỏi anh sẽ hạnh phúc, cho dù điều đó chẳng qua là để tự lừa mình dối người. Cảm nhận về Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu Điều tôi rất thích ở câu chuyện này, chính là những giai đoạn trong một tình yêu được diễn tả rất thực tế, rất sinh động. Khi yêu, không nên quá dựa dẫm vào đối phương, bởi vì cho đến khi hai người vì những lý do nào đó không thể chung đường nữa thì người còn lại cũng có thể sống tiếp cuộc đời của mình. Cũng đừng ảo tưởng mãi một màu hồng từ đầu đến cuối. Trong một mối quan hệ, đôi lúc không phải do người trong cuộc thay đổi nhưng vì cuộc sống mỗi lúc mỗi khác, mỗi giai đoạn người ta sẽ có những suy nghĩ khác nhau. Nếu không cố gắng thích ứng và thông cảm cho sự thay đổi đó thì có lẽ khó có thể cùng nhau đi tiếp tới hết cuộc đời. Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu có lẽ là một câu chuyện tình yêu tả thực nhất về kiểu tình yêu thế này. Trọn vẹn hay không nó nằm ở cách suy nghĩ của từng người, từng hoàn cảnh mà đón nhật. Biết đâu được, đó không phải là tình yêu “thất bại” mà đó là thời điểm buộc bản phải ra đi. Video review Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu BẠN ĐANG MUỐN MUA SÁCH? SÁCH GIẢM GIÁ THÌ SAO NÀO? Lazada Tiki Adayroi Bài viết thuộc bản quyền trí tuệ của Sách hay nên đọc – Kệ sách Online. Mọi sao chém phải được trích dẫn nguồn cụ thể! ➤ Xem Thêm Nhiều Phim Hay ➤ Trọn Bộ ANH VẪN YÊU EM Thuyết Minh ➤ Download app Mango tại✤ Đạo diễn Lưu Tuyết Tùng ✤ Diễn viên Lưu Đào, Dương Thước, Kim Thần ✤ ANH VẪN YÊU EM kể về Tạm Khuyết Lưu Đào và Hướng Tiền Dương Thước là một cặp trai tài gái sắc, họ đem lòng yêu nhau say đắm, đến với nhau trong sự chúc phúc và có với nhau một đứa con đáng yêu. Tuy nhiên mâu thuẫn nhỏ về gia đình, cùng căn bệnh ngày càng nặng của Tạm Khuyết khiến cô quyết định ra đi và bỏ lại Hướng Tiền và con trai trong sự đau sót. Một mình gánh vác gia đình, công việc làm ăn ngày càng đi xuống, Hướng Tiền vẫn cố gắng đem đến cuộc sống tốt nhất cho con. Tình cờ hai người gặp lại nhau, sợi dây tình cảm vẫn còn đó nhưng liệu họ có thể trở lại như xưa?© Bản quyền thuộc về MGTV VietNam © Copyright by MGTV VietNam ☞ Do not Reup Tần Lục cúi người xuống, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt khốn đốn của Yến Lạc, giọng nói lạnh.''Yến Lạc, Tiểu Vân sắp về rồi, tôi muốn cô sau này phải xin tha lỗi trước mặt cô ấy. Nếu trước lúc đó, cô dám giở bất cứ trò gì, tôi nhất định sẽ khiến cô sống không bằng chết "Hắn nói xong, bỏ mặc Yến Lạc trên mặt đất, xoay người rời Lạc ôm thân hình của mình, nhắm chặt mắt lại một cách trốn Lục đã đi khỏi rồi, nhưng bụng dưới của cô lại ngày càng đau dữ dội...Giữa đôi chân của cô còn có chất lỏng ẩm ướt chảy tim Yến Lạc đập mạnh, đầu ngón tay sờ nhẹ vào...chất dịch ấy, là máu...Đứa con của cô, lại bị sẩy thai được!Yến Lạc vội vã chống thân hình yếu ớt dậy, bò đến trước mặt túi xách của mình, lấy điện thoại ra, gọi điện cầu cứu người bạn duy nhất mà cô còn có thể tin tưởng.''Tiêu Vương, tôi xảy ra chuyện rồi, anh có thể qua cứu tôi ngay bây giờ không..." Một tiếng sau, tại bệnh viện, phòng bệnh giường đơn. Yến Lạc yếu ớt dựa vào gối, chớp nhẹđôi mắt, sắc mặt trắng bệt, tiều tụy đáng thương vô cùng. Tiêu Vương rót cho cô một ly nước nóng, trên khuôn mặt đẹp trai thanh toàn là sự lo lắng và phẫn nộ ''Tiểu Lạc, thằng khốn Tần Lục đối xử với em như vậy, em còn chưa chịu rời khỏi hắn sao?"Lần thứ hai Yến Lạc bị sẩy thai, Tiêu Vương đã kêu cô rời khỏi hắn, là do Yến Lạc không có chí khí, không nỡ rời khỏi người đàn ông đối xử vô cùng độc ác với giờ...Cô sờ vào bụng dưới còn phẳng lì của cô, trên khuôn mặt trắng bệt ấy, giờ chỉ còn lại sự quyết tâm.''Tiêu Vương, anh có thể sắp xếp giùm em một chuyến bay không, em muốn rời đi..."Sắc mặt Tiêu Vương mừng rỡ, nhưng anh nhanh chóng che giấu nó đi. ''Cuối cùng em cũng đã quyết tâm rồi?"Yến Lạc gật đầu, rũ mắt nhìn xuống cái bụng nhỏ của của bác sĩ lúc nãy, như vẫn còn bên tai cô.''Yến tiểu thư, vì hai lần sảy thai trước kia của cô, khiến тử ᴄᴜпɡ bây giờ rất yếu ớt, rất dễ bị sẩy thai, nhất là với đứa bé càng ngày càng lớn thì phải cẩn thận từng chút một, nếu có chút bất cẩn, thì sẽ bị sẩy thai. Vả lại, e là...đây là lần cuối cùng cô mang thai, nếu không thể giữ lại được đứa bé này, thì suốt đời này, cô cũng không cách nào có con được nữa rồi.'' Yến Lạc cắn chặt môi dưới, đây là cơ hội duy nhất của cô rồi.''Đúng, em phải đi, càng nhanh càng tốt"Tiêu Vương chọn ba ngày sau sẽ đi khỏi đây. Bây giờ cô không dám về nhà nữa, sợ Tần Lục không chịu buông tha cho cô, sẽ tra tấn cô không nên chỉ có thể trốn trong căn hộ mà Tiêu Vương sắp xếp cho ngày trải qua một cách bình yên, sau đó tiếng gõ cửa của căn hộ được vang đúng giờ ăn tối, Yến Lạc lúc đầu tưởng là Tiêu Vương đem bữa tối cho cô, cô nhoẻn miệng cười thân thiện, mở cửa ra."Tiêu Vương..."Ngước mắt lên, sau khi cô nhìn thấy thân hình cao to lực lưỡng ấy, liền ᴄươпɡ ᴄứпɡ hết toàn ngờ lại là Tần Lục. Cô hốt hoảng đóng cửa ngay lập tức nhưng lại bị một tay của Tần Lục cản lại, cánh tay dùng sức đẩy cả Yến Lạc và cánh cửa ra Lạc mang dép trong nhà không đứng vững được, sau khi lùi về sau mấy bước, liền ngã xuống đất, bụng dưới đau vô cùng, nhưng cô không màng đến được nữa, cùng lúc dùng cả chân và tay lùi về phía sau. Reads 612,611Votes 10,486Parts 55Complete, First published Mar 17, 2019Table of contentsChương 1 Sinh mạng của hai đứa béSun, Mar 17, 2019Chương 2 Lại bị sẩy thaiSun, Mar 17, 2019Chương 3 Đánh gãy chân hắnSun, Mar 17, 2019Chương 4 Cầu xin tha cho anh ấySun, Mar 17, 2019Chương 5 Đi cầu xin cô ấy tha thứSun, Mar 17, 2019Chương 6 Cái giá của nợ máu phải trả bằng máuSun, Mar 17, 2019Chương 7 Anh dắt cô ta đi phá thaiSun, Mar 17, 2019Chương 8 Đứa bé chết trong lòng cô ấyTue, Mar 19, 2019Chương 9 Ký kết giấy thoả thuận ly hônTue, Mar 19, 2019Chương 10 Gặp lại Tống Tiến HảiTue, Mar 19, 2019Chương 11 Em sẽ đi với anhTue, Mar 19, 2019Chương 12 Chết cũng không buông tayTue, Mar 19, 2019Chương 13 Tôi nghe lời anhTue, Mar 19, 2019Chương 14 Đê tiện đến mức không có giới hạnTue, Mar 19, 2019Chương 15 Thi thể của đứa béTue, Mar 19, 2019Chương 16 Cô ấy đã chết rồi Tue, Mar 19, 2019Chương 17 Tìm không thấy cô ấyTue, Mar 19, 2019Chương 18 Em phải chăm sóc tốt cho anhTue, Mar 19, 2019Chương 19 Tiếp tục sống một cách tốt đẹpTue, Mar 19, 2019Chương 20 Em hãy rời xa hắn điTue, Mar 19, 2019Chương 21 Ngày mai chúng ta đi xem phim điWed, Mar 20, 2019Wed, Mar 20, 2019Chương 23 Tên khốn nào dám động vào vật sở hữu của hắnWed, Mar 20, 2019Chương 24 Cô sắp phải chết rồiWed, Mar 20, 2019Chương 25 Giao cô ấy cho ta Wed, Mar 20, 2019Chương 26 Phá đi đứa con hoang trong bụng của côWed, Mar 20, 2019Chương 27 Tôi chết trong tay anh thì anh sẽ thoải mái hơn ư?Wed, Mar 20, 2019Chương 28 Hình như không mấy quan tâm đến người nàyWed, Mar 20, 2019Chương 29 Em thay đổi đến nỗi anh cũng không nhận ra được nữaWed, Mar 20, 2019Chương 30 Dù sao mấy người cũng không tin tôiWed, Mar 20, 2019Thu, Mar 21, 2019Chương 32 Hồi ức càng chân thật thì càng đau thươngThu, Mar 21, 2019Chương 33 Ừ, vậy anh sẽ hứaThu, Mar 21, 2019Chương 34 Anh sẽ cho em thấy sự kiên trì của anhThu, Mar 21, 2019Thu, Mar 21, 2019Chương 36 Em chỉ cần yên tâm chấp nhận là đượcThu, Mar 21, 2019Chương 37 Vậy có nên thử xem không?Thu, Mar 21, 2019Chương 38 Hôm nay chính là ngày đầu tiên của chúng taThu, Mar 21, 2019Chương 39 Trễ giờ thì sẽ không đợi nữaThu, Mar 21, 2019Chương 40Điều tôi muốn chính là cô vĩnh viễn biến mất khỏi thế gian nàyThu, Mar 21, 2019Chương 41 Trả lại gấp đôiThu, Mar 21, 2019Chương 42 Nếu là người đó thì chính là người đóThu, Mar 21, 2019Thu, Mar 21, 2019Thu, Apr 2, 2020Thu, Apr 2, 2020Thu, Apr 2, 2020Thu, Apr 2, 2020Thu, Apr 2, 2020Thu, Apr 2, 2020Thu, Apr 2, 2020Thu, Apr 2, 2020Thu, Apr 2, 2020Thu, Apr 2, 2020Thu, Apr 2, 2020Thu, Apr 2, 2020Thể loại Ngược trước sủng sau Kết hôn 1 năm, anh ấy làm cô ấy sẩy thai 2 lần. Vì yêu anh ấy, cô ấy vô cùng tự ti, nhẫn nại tất cả, nhường nhịn mọi thứ. Nhưng đến cuối cùng, vì 1 câu nói của mối tình đầu của mình, mà anh ấy đã muốn lấy mạng cô, móc tim của cô. Nguồn Yến Lạc nhìn bộ dạng vui mừng của Tiêu Vương, trong ánh mắt cô cũng bị nụ cười ấy làm cười theo. Tống Mỹ Linh nắm chặt lấy điện thoại di động, trên đó đã hiện lên bàn phím điện thoại, được nhập sẵn một dòng chữ số, chỉ còn thiếu động tác ấn nút gọi mà dự một hồi lâu, cuối cùng cô ta cũng bình tâm lại, ấn nút gọi "... Là tôi, Tống Mỹ Linh"''Có chuyện gì?" Lương Tiểu Vân lạnh lùng nói.''Tôi có chuyện muốn nói với cô." Tống Mỹ Linh không nuốt được nỗi uất ức này. Dù sao thì Yến Lạc cũng là một người không thể tha thứ khi Tống Mỹ Linh nghĩ đến cái chân đó của Tiêu Vương, trái tim của cô ta liền đau đớn vô cùng. Dựa vào điều này, thì cô ta không muốn tha thứ cho Yến Lạc chút nào Vương tốt đến thế, tất cả đều do cô ta, nên mới biến thành như vậy. Tống Mỹ Linh vừa nghĩ, liền nói với Lương Tiểu Vân ''Yến Lạc vẫn chưa chết.''''Cái gì?" Lương Tiểu Yến không thể tin được, lớn giọng nói "Sao lại có thể như vậy? Chính mắt tôi đã trông thấy cô ta té xuống không nhận ra được mặt mũi nữa mà!""Tin hay không tùy cô, cô ta hiện nay đang ở nước Nga!” Tống Mỹ Linh nói "Cô có muốn phái người đến đây không?""Không được, bây giờ tôi đột nhiên phải người qua đó, Tần Lục sẽ nghi ngờ tôi." Tống Mỹ Linh nói "Cô có thể đem cô ta trở về nước không?""Thật phiền phức!"Tống Mỹ Linh nhíu mày lại"Giữ liên lạc nhé "Lương Tiểu Vân gác máy, cuồng phong bão táp đang nổi dậy trong lòng cô ta. Yến Lạc lại chưa chết ư? Thậm chí còn trốn ra khỏi nước ngoài? Thật đáng chết! Lương Tiểu Vân hễ nghĩ đến bởi vì Yến Lạc mà Tần Lục trở thành bộ dạng bất thường như vậy, liền căm phẫn đến nỗi muốn phanh thây Yến Lạc thành trăm mảnh"Sao cô ta lại còn chưa chết được?"Lương Tiểu Vân lẩm bẩm nói, sự độc ác ẩn trong mắt cô ta đã không thể che giấu được nữa. "Em đang lẩm bẩm gì thế?" Giọng nói của Tần Lục vang lên đằng sau cô Tiểu Vân giật mình, ngay lập tức quay đầu lại nhìn Tần Lục đằng Lục đi đến trước mặt cô, ánh mắt tối sầm lại "Lúc nãy em đang nói…chết?"Lương Tiểu Vân nghe thấy hắn nói như vậy, trong lòng cảm thấy an tâm nhiều hơn, biến đổi thành bộ dạng tội nghiệp trong chớp mắt ''Anh nghe thấy rồi sao!" "Ai chết rồi?" Tần Lục nhìn chằm chằm vào cô ta hỏi.''Không ai cả…em chỉ là…"Lương Tiểu Vân nghẹn ngào nói "Em cảm thấy em trở thành gánh nặng của anh quá nhiều…cho nên em muốn..." ''Em đang nghĩ bậy bạ gì vậy?" Tần Lục nhíu mày lại, hiển nhiên anh không muốn nghe thấy từ miệng cô ấy nói ra hai từ Lạc chết đi đã để lại một cái gai trong tim hắn, càng đau nhói lên mỗi khi hắn nhớ đến. Bây giờ lại nghe thấy Lương Tiểu Vân nói như vậy, khiến hắn liên tưởng đến Yến Lạc, trong lòng hiển nhiên sẽ không Tiểu Vân cúi đầu xuống, thể hiện bộ dạng hối hận vô cùng, nhưng cảm xúcdưới ánh mắt ấy đã được bình thản trở lại. ''Vân Vân, sinh mệnh của một người là vô cùng quý giá, anh không hy vọng em tùy tiện chà đạp nó, anh hy vọng em có thể sống tốt!"Lục Nghệ Văn đưa tay xoa đầu cô ta "Đừng nghĩ nhiều nữa!"Lương Tiểu Vân thấy hắn đang đứng gần cô, nhanh chóng thò tay ra ôm lấy hắn "Những ngày nay anh cũng không có ở bên em, cho nên em rất sợ bị anh ghét bỏ…""Không đâu!" Tần Lục nói.''Thôi được rồi!" Hắn rút tay của mình lại, xoay người lại rót nước. Tống Tiến Hải và Hạ Vũ Yến đã trốn ra nước ngoài ẩn cư , sống một cuộc sống bình yên .Nhưng một ngày nào đó Hạ Vũ Yến lại đột ngột phát hiện đèn đỏ của cô đã lâu lắm rồi không đến , trong lúc hoang mang cô liền đi tìm bác sĩ , quả nhiên cuối cùng cô cũng đã mang thai .Cô chỉ có một người đàn ông là Lục Nghệ Văn , không cần đoán cũng biết được cha của đứa bé này là ai .Trong lòng cô thật chất vô cùng hoang mang lo sợ , vô cùng oán hận hắn .Tại sao , rõ ràng đã chạy thoát một cách không dễ dàng chút nào rồi , nhưng lại còn phải mang theo nỗi ám ảnh của hắn mà sống chứ ? Nhưng còn một giọng nói đang nói với cô , țử çɥñğ của cô vốn đã trải qua ba lần sảy thai hiện nay đã vô cùng yếu ớt , sinh mạng này chắc hẳn là món quà mà ông trời ban cho cô , cô nên trân trọng thật tốt mới phải .Cô suy nghĩ rất lâu , quyết định tốt nhất là nói cho Tổng Tiến Hải biết chuyện này để hỏi ý kiến của anh ấy .Tống Tiến Hải đề nghị cô sinh đứa bé ra “ Nếu lần này lại sảy thai , thì thân thể của em chắc sẽ hao hụt rất dữ dội , em không thể cứ lấy sức khỏe của mình ra làm trò đùa được nữa . Huống hồ chi . . . chắc đứa bé này , chính là người đàn bà đã ૮ɦếƭ thay em đó ? Em nỡ lòng nào ɢɨết ૮ɦếƭ cô Lấy sao ? "Sau khi nghe những lời nói này của Tổng Tiến Hải , Hạ Vũ Yến liền quyết định giữ lại đứa bé này , và quyết định trao cho nó toàn bộ tình yêu của mình .Vì thế nên Tống Tiến Hải càng xem trọng cô hơn nữa , dường như anh đã chăm sóc cô tỉ mỉ từng chút một , dưới sự chăm sóc của Tống Tiền Hải , sức khỏe của Hạ Vũ Yến cũng dần trở nên khá hơn trước . Cuộc sống của hai người vừa bình yên vừa ấm áp , sinh sống trong cùng một mái nhà , hai người nương tựa vào nhau , nhưng lại chưa bao giờ vượt quá giới hạn . Nhưng ông trời dường như không dự định buông tha cho họ , ngay đến ước mơ nhỏ nhoi nhất này cũng không chịu đáp ứng cho họ .Ngày thứ hai khi Lục Nghệ Văn tỉnh dậy liền xin lỗi Phạm Tiểu Vân một cách gượng gạo khi nhìn thấy cô “ Anh xin lỗi Vân Vân , tối qua anh có nổi cơn say xỉn làm tổn thương đến em không ? "Pham Tiểu Vân giấu hết tất cả oán hận và buồn rầu trong lòng , cô giả bộ lắc đầu như không có chuyện gì “ Không có mà , anh không có làm tổn thương em , chỉ là . . . " Cô run lên một cái , hỏi trực tiếp “ Thật sự anh yêu thương Hạ Vũ Yến đến như vậy ư ? "Biểu cảm của cô vô cùng ấm ức , trong khóe mắt dường như xuất hiện những giọt nước mắt .Cơ thể của Lục Nghệ Văn run lên , hắn nó tránh ánh mắt của cô “ Em nói bừa bãi gì vậy . "Phạm Tiểu Vân nhìn ánh mắt tránh né ấy của hắn , nhoẻn miệng lên cười một cách tự chế giễu , nỗi không cam chịu trong mắt cô ngày càng nồng nhiệt .Giang Mỹ Linh bôn ba đường dài , cuối cùng cũng đến được địa chỉ của Tổng Tiến Hải mà thuộc hạ của mình đã cung cấp . Cô sắp gặp được Tiến Hải ca ca của mình rồi !Giang Mỹ Linh hít một hơi dài , nhấn chuông cửa reo lên .Rất nhanh , cánh cửa đã được mở ra . Nụ cười trên khuôn mặt của Giang Mỹ Linh liền cứng đơ lại sau khi nhìn thấy người mở cửa lúc ấy , rất lâu rất lâu sau cô mới nói “ Vũ . . . Yến ? "Hạ Vũ Yến chỉ ló ra một cái đầu , nhìn thấy Giang Mỹ Linh , trên mặt cô có chút vui mừng cũng có chút căng thẳng “ Chị , sao chị lại tới đây ? Chị đến một mình sao ? Có ai biết được chuyện này không ? "" . . . Không , chị đến một mình " Hạ Vũ Yến nhanh chóng đón tiếp Giang Mỹ Linh vào nhà , “ Chị , sao chị lại tìm được chỗ này vậy ? "“ Vũ Yến , em ? " Giang Mỹ Linh giờ mới nhìn thấy cái bụng nhô ra của cô , thậm chí giọng nói cũng biến đổi đo căng thẳng . " Là của Lục Nghệ Văn . "Hạ Vũ Yến thở dài một tiếng , “ Thật không ngờ , dù cho em trốn khỏi hắn nhưng cũng không thể thoát khỏi hắn được . " Giang Mỹ Linh nghe thấy đó chính là đứa con của Lục Nghệ Văn , liền nhanh chóng thở phào nhẹ nhõm “ Không sao đâu , có con là việc tốt mà , dù sao đi nữa cũng sẽ không còn cô đơn một mình nữa rồi . " Hạ Vũ Yến nhoẻn miệng cười .“ Lúc ấy không phải em đã . . . chị còn thật sự tưởng em . . " Giang Mỹ Linh có chút lo lắng liền ngắm nghía cô từ đầu đến chân , “ Không ngờ em lại có thể trốn thoát được . "“ Ừ , cũng nhờ Tiến Hải đã cứu lấy em " Hạ Vũ Yến gật gật đầu .“ A , nói đến Tiến Hải , vậy Tiến Hải đâu rồi ? " Giang Mỹ Linh giả bộ nhắc đến anh một cách vô tình , nhưng ánh mắt cô đã bắt đầu tìm kiếm bóng người của Tống . Tiến Hải rồi .“ Anh ấy đã đi làm rồi , cho nên bây giờ chỉ có một mình em ở nhà , ” Hạ Vũ Yến cười nói , “ Tối nay chị ở lại dùng bữa nhé . "“ Không ăn đâu không ăn đâu . " Giang Mỹ Linh lắc tay , đột nhiên nhìn Hạ Vũ Yến một cách nghiêm túc , “ Vũ Yến , thật ra chị có một số điều muốn nói với em , chị đã suy nghĩ từ rất lâu rồi . " “ Chị nói đi . " Hạ Vũ Yến liền nghiêm túc trở lại khi nhìn thấy bộ dạng nghiêm túc của cô . “ Em có thích Tống Tiến Hải không ? " Giang Mỹ Linh hỏi ." Anh ấy là người bạn của em " Hạ Vũ Yến nói , đột nhiên nghĩ đến điều gì , bèn ngạc nhiên nói , “ Chị , chẳng lẽ chị ?"Giang Mỹ Linh bắt lấy đôi vai của cô “ Đúng vậy , đúng là như em nghĩ , nếu không thì em cho rằng vì sao chị lại đến đây ? "“ Vũ Yến , chị chưa từng cầu xin qua em điều gì , nhưng lần này , chị muốn cầu xin em , rời khỏi Tiến Hải đi . "“ Chị ? " Hạ Vũ Yến nhìn cô có chút kinh ngạc , “ Vì sao ? "“ Em không đồng ý ư ? " Sắc mặt Giang Mỹ Linh đột nhiên tối sầm lại , cô bắt lấy bờ vai của cô ấy , “ Em còn dám hỏi chị vì sao ư ? Vì sao chẳng lẽ em không biết ư ? Tiến Hải vì em đã chịu biết bao nhiêu thương tích , em nhìn xem anh ấy đã vì em mà trở thành bộ dạng như thế nào ? Em còn muốn tiếp tục liên lụy đến anh ấy ư ? "

tieu thuyet sau nay anh van yeu em