Cháy nhà hàng Trung Quốc, 17 người chết. Tin tức về: Thứ Tư, 28/09/2022 - 15:41. Cháy nhà hàng Trung Quốc, 17 người chết. Đám cháy bùng lên tại một nhà hàng ở thành phố Thường Xuân, tỉnh Cát Lâm, đông bắc Trung Quốc, khiến 17 người chết và ba người bị thương. Xem tiếp>>>. Họ cho ai sống thì người đó sống, cho ai chết thì người đó chết. Đến đỗi bây giờ người dân "biết chết" cũng phải bỏ nước mà đi. Chúng ta đã thấy họ "tiếm danh" mà không ai dám nói. Chúng ta thấy họ "lộng quyền" cũng không ai dám nói. Trước khi chết vẫn hối tiếc một điều. Đó là khô Nắng mai không đẹp bằng em Youko_Shukimura Đang sáng tác. Lượt đọc. 12.6K. Bình luận. 0. Chương. 14. đam mỹ,song tính,hệ thống,1vs1 Bạn nào k… Bắt đầu đọc. Đấu phá đường ruộng hiên GL -Tác giả:Thời không Cô sống chật vật một mình ở Hà Nội: Không gia đình, không bằng cấp, không công việc, cơ thể lại bệnh tật. Dù bế tắc, nhưng Linh cảm thấy may mắn vì luôn có con trai là động lực phấn đấu trở thành một phiên bản tốt nhất. Sống đẹp khó hơn chết đẹp vạn lần Dẫu băm bổ đường dài Dẫu bịn rịn bước chân Vẫn đứng lại đi hoài đi tiếp Song vẫn nói bên mồ lời tạm biệt Dù người đi mãi mãi đã ra đi Cây nghĩa trang đứng nghe "Muốn chết muốn sống!" Dương Khai Bách Vạn Kiếm một điểm, hướng mọi người quát hỏi. bằng không chờ một hồi Đàm Quân Hạo một cái ý niệm trong đầu, bọn ta đều phải chết ở chỗ này rồi. Dương Khai cười dài nói: "Đàm lão cẩu, bản thiếu lòng người hướng lrjOUzQ. Tác phẩm Quân Hữu Tật Phủ Tác giả Như Tự Ngã Văn Thể loại Cổ đại không tưởng, có điểm ngược, yêu nghiệt phúc hắc công x ôn nhuận phúc hắc thụ Editor AnDuyệt Beta QuânQuân Tình trạng bản gốc Hoàn Số chương 89 chương + 2 PN Nguồn Kho tàng đam mỹ – Fanfic Ngày bắt đầu 11/07/2017 -> 25/03/2018 Tình trạng Hoàn 89c 25/03/2018 ——————— Văn án “Thế Dự, lòng ta không giả.” Sở Minh Duẫn đưa tay giấu vào trong tay áo tự nhéo chính mình một cái, ngôn từ thâm tình. Nụ cười Tô Thế Dự bỗng nhiên sâu hơn, y híp lại con ngươi, ôn ôn hòa hòa mở miệng “Ngươi có phải bị bệnh hay không?” “Bệnh tương tư.” Sở Minh Duẫn quả quyết đáp. “Thất lễ.” Tô Thế Dự vuốt cằm, tiếp đó xoay người rời đi. — Cố sự về một tên giả bộ là đoạn tụ kết quả thật sự thành đoạn tụ và một tên không muốn có dính líu đến đoạn tụ kết quả trước tiên chặt đứt mất đoạn tay áo. Yêu nghiệt phúc hắc công Sở Minh Duẫnx ôn nhuận phúc hắc thụ Tô Thế Dự. Nịnh x trung. 1v1 Hắc cùng hắc gặp gỡ tức là hắc lẫn nhau. Nhớ kỹ, hết thảy không vì tính kế giết chết đối phương mà là yêu sâu nặng. Quân hữu tật phủ, tương tư vô y. Trong con ngươi của ngươi có núi non sông suối, vượt qua chặng đường của ta đi ngang qua tất thảy bất diệt. Cổ đại không tưởng, ngẫu nhiên có tham khảo. Ta tận lực nghiên cứu, thỉnh ôn nhu bao dung =. = Thiết kế nhóm độc giả, hoan nghênh tới chơi ~ Cổ đại không tưởng, có điểm ngược Vai chính Sở Minh Duẫn, Tô Thế Dự ┃ vai phụ Tần Chiêu, Đỗ Việt ┃ cái khác Phúc hắc chính là tình trạng cuộc sống bình thường. P/S Mình chỉ có một số vốn từ tiếng Trung ít ỏi, edit vẫn còn rất nhiều thiếu sót, nhưng mình sẽ tận lực dịch sát nghĩa nhất. ———————————- Spoil by lamvuphongkira Vốn lười nhưng khó chịu quá nên lết lên spoil vài lời. Công KHÔNG phúc hắc. Thụ KHÔNG sủng công. Thụ trong này có thể coi là bị hại vọng tưởng chứng’. Coi như lúc đầu là công không phải, tiếp cận thụ vì mục đích riêng, nhưng sau này khi xác định bản thân yêu thụ liền tỏ rõ, vì thụ công hi sinh mất rất nhiều ảnh vệ để bảo vệ thụ, vì thụ công tuy bị thương thê thảm vẫn cố gắng bảo vệ thụ, vì thụ công không dám làm này làm kia vì sợ thụ ghét, thậm chí thụ khắp nơi ngăn chặn cùng phá hư kế hoạch của mình đều im lặng bỏ qua. Nhưng thụ đâu? Công vì thụ bị thương, thụ cho là công vì dễ dàng lợi dụng thụ; công vì thụ mà ghen, thụ cho là công muốn trao đổi trên triều đình. Ừ thì trong đó cũng có thành phần vì thụ thích công, nhưng đầu óc thụ có phải bả đậu không thế? Ai giả vờ chỉ vì lợi dụng mà có thể suýt đáp cả tính mạng mình vào? Thụ cũng không phải người tốt gì, bản thân cũng giết người như ngóe, mà khi thấy công đối xử với kẻ phản bội nặng tay lại thỏ tử hồ bi’, thổn thức một ngày kia mình cũng giống vậy. Điên! Không lẽ người ta phản bội rồi còn quay lại tín nhiệm, không giết là may rồi, còn xài nữa thì thành bạch liên hoa’ hả? Thụ là ngu trung!!!! Thụ có thằng em họ, không phải thần trợ công mà là thần phá hoại, thằng này là bạch liên hoa’ + ngốc bạch ngọt’ tập hợp. Thằng nhóc khoảng 20t này là nguyên nhân chính cho công thụ hiểu lầm càng sâu đậm hơn. Bản thân nó có một người yêu nó mà suốt ngày cứ trước mặt người này lải nhải nhắc người khác, có chuyện đều dựa vào người ta, hết chuyện thì lại lẽo đẽo theo anh họ. Ghét! Truyện cũng không thiếu bug. Từ khi công cùng thụ dính vào với nhau là cả đống chuyện xảy ra, mà toàn chuyện không logic. Vd Công cùng thụ đi tham dự yến tiệc, bị người tính kế rớt xuống hố, lại lạc vào thế giới lòng đất’. Thôi, bỏ qua đi, truyện nào chả vậy. Nhưng mà vô lý ở chỗ, xuống đây rồi lạc vào 1 cái mê cung. Mẹ ơi, mê cung dễ đào lắm sao? Dưới mê cung lại gặp một đống quân lính, đánh nhau ì xèo, phía trên mặt đất lại ca hát tiệc tùng. Xin hỏi công cùng thụ võ công đều cao cường, sao không chưởng vài phát về phía mặt đất mà tìm đường ra? Thôi, coi như rớt xuống rất sâu đi… Dưới này cơ quan cùng cạm bẫy cứ như lăng mộ Tần thủy hoàng vậy cũng làm mình cạn lời. Rồi, tiếp ra khỏi mê cung lại chạy đến thư phòng, vâng, thiết kế cũ rích cửa ra nằm sau giá sách. Cho hỏi, không phải nên là từ dưới đất chui lên mới hợp lý sao? Người xưa xây nhà toàn bằng gỗ, đá chưa có bê tông, nếu một phòng phía ngoài nhìn rất rộng, vào phòng lại chật hẹp không ai sẽ nghi ngờ sao?……. Vd Công cùng thụ lại đi tra án. Không thể tin nổi. Vào một cái thành chả có phụ nữ, trẻ em, người già… vv… mà vẫn yên lặng sống được. Nơi đây đã bị đồ thành, khắp nơi đều là quân địch đi, vậy ban đêm mấy người đó đi đâu hết? Ngày hôm sau thấy người xuất hiện thì bắt vài đứa lại mà tra chứ, cứ nhơn nhơn chả làm ăn được gì. Rồi lại gặp tập kích, biết rõ có thể là hồng môn yến mà tự nhiên như ruồi cứ thế tham dự, đem theo được gần chục thằng ám vệ cuối cùng công phải tự mình ra trận, bị thương thê thảm, sau đó phải nhờ sự giúp đỡ của vợ địch nhân thì mới sống mà thoát được. Bao nhiêu là manh mối chỉ hướng rồi, còn bảo chỉ là suy đoán, ko tiện lấy ra, mẹ ơi, phúc hắc’ đây sao, chỉ số IQ chưa quá hai con số đi? Nói tóm lại, nhìn công với thụ bị đùa giỡn xoay quanh mà mệt. Mình cố lết chỉ vì cái spoil công sủng thụ” Kết quả đọc xong rồi muốn lật bàn, công yêu thụ chết đi sống lại, lên ngôi rồi cũng nghẹn khuất chết đi được, có 3000 ảnh vệ mà suốt truyện chỉ để trang trí, đưa thư chỉ bằng 1 con chim, thậm chí con chim bị thụ bắt, thư bị đánh tráo, ra mấy cái mệnh lệnh dở hơi mà bọn cấp dưới cũng im lặng nghe. Mỗi lần có việc công đều phải đích thân ra trận, tình báo cứ cần lại không có. Cuối truyện công còn buông xuôi tất cả, nếu thụ không suy nghĩ rõ ràng chắc công cũng tùy ý chết luôn. Mình ra một kết luận CÔNG LỤY TÌNH. muốn chửi tục quá!. Cố gắng bao nhiêu năm, đến phút cuối cùng không liều chết nhất bác, ít ra cũng chết trận sa trường, lên ngôi rồi chỉ số thông minh cũng thấp hơn 50 luôn, ngu thấy ớn. Mình ghét nhất thằng vua trong truyện này, vô năng, suốt ngày chỉ nghĩ đến thi từ ca phú, nghệ thuật. Chết cũng không hối cải. Ừ thì mấy vị hôn quân hay thế, nhưng thằng này cũng không phải rơi vào hôn quân, thà nó là hôn quân còn đỡ. Ai đời nước khác đến đòi cắt đất đổi bình yên mà cũng đồng ý, trong khi bản thân nước mình đang mạnh hơn người ta, bao nhiêu người ngã xuống vì giành lại mảnh đất đó mà ổng nghe sứ giả nói một ai công liền động lòng muốn cho luôn…Não tàn! Nói chung. Truyện đọc xong mà ấm ức. Đoạn đầu đang ok, từ khi công xác định mình yêu thụ thì bị ngược cho đến chương cuối cùng. Sủng đâu hả trời? ╯‵□′╯︵┻━┻ —————– Spoil by los Mình cũng đang lười lắm nhưng thấy bạn trên chửi quá nên phải vô nói lại cho cân bằng. Tại mình thấy bộ này hay = Mình cũng đang đọc bộ này, và có lướt tới khúc cuối. Không biết bạn trên bạn trên định nghĩa phúc hắc sao, chứ mình định vị cp này là phúc hắc thụ x phúc hắc kiêm mặt dày công. Công sát phạt quyết đoán, sở tâm sở dục, vì chính mình mà sống. Thụ ngu trung thật, lo trước lo sau tính toán chu toàn hơn, bị ám ảnh tâm lý nên khó đặt lòng tin vào người khác, nhưng mà yêu công rất dịu dàng, những lúc thụ nghĩ về công khiến tim mình nhũn cả ra. Thụ và công là cánh tay trái phải của hoàng đế, dưới một người trên vạn người. Nên nếu muốn đạt được mục đích thì thụ là vật cản đường lớn nhất của công. Bạn công vì muốn quang minh chính đại thu thập tình báo của thụ nên tung tin đồn mình là đoạn tụ, đối tượng anh thầm yêu trộm nhớ bao lâu nay chính là thụ, làm mặt bá quan văn võ nghe tin nó cứ thế này dŐдŐ๑, tiện thể phân phát luôn mấy thê thiếp mà thực ra là mật thám của người khác cài vô phủ. Thụ biết công có mưu đồ nhưng mà công mặt dày quá ẻm ko biết làm sao. Quá trình hai người này vờn nhau khá là thú vị. Trong quá trình này công cũng nhiều lần có ý định giết thụ ảnh cũng độc lắm chứ chả hiền lành gì. Tới khi thích nhau thì bắt đầu ngược. Thụ phát hiện mình thích công trước, nhưng đồng thời thụ cũng biết công nói thích mình chỉ là âm mưu. Thụ có một đứa em họ, đồng thời cũng là sư đệ của công, hiện đang làm dược sư trong phủ công. Thụ có gài một a hoàn vào phủ công để trông chừng chăm sóc cho em mình, có lần công nói chuyện với sư đệ mình bạn này là người thích em họ thụ, a hoàn đứng ngoài nghe đc, đại để là bạn sư đệ bảo công giết thụ đi, công không chịu, sư đệ hỏi hay công thích thụ rồi, công bảo không giết là vì còn có thể lợi dụng, làm gì có chuyện ta thích hắn tôi thừa biết ảnh mạnh miệng. A hoàn trung tâm dĩ nhiên chạy về báo lại cho chủ. Bạn thụ cũng đoán được một hai rồi nên cũng ko bất ngờ lắm, nhưng mà chắc cũng xót. Lần khác thụ tặng công ngọc bội. Ngọc bội này là của mẹ thụ trước khi mất đưa lại cho thụ để tặng ý trung nhân. Thụ lúc nào cũng mang theo bên người, thấy ngọc như thấy ngọc bội thụ đưa công đồng nghĩa với việc thụ đưa tâm mình cho công. Công không biết ý nghĩa của ngọc bội, nghĩ trong này có cơ quan nên ném xong tiếc nhặt lại = . Em họ thụ nhìn thấy công ném chạy đi báo cáo với thụ ông này phá hoại thật, khiến hiểu lầm của thụ với công càng sâu. Sau này công thích thụ thật, nhưng thụ không thể tin công, cũng ko dám tin. Năm thụ 15 tuổi theo cha là tướng quân đi đánh giặc, tin nhầm phó tướng đã phản bội sang phe địch, hại chết cả toán quân 4000 người, đây là bóng ma trong lòng thụ. Thụ thề mình sẽ không tin nhầm người nữa, nên thụ không dám tin công, lần này tin nhầm là sẽ nước mất nhà tan, nghìn dân oan thán. Thụ là ngu trung thật, và công cũng có ý định soán ngôi thật. Thụ không biết công từ lúc thích thụ đã có ý định dừng kế hoạch, đợi lâu một chút cũng ko sao, miễn là công có thụ công lụy tình cũng là thật = . Công nhiều lần nói thích thụ, nhưng thụ lại không dám nói thích công, chỉ có thể đợi lúc công ngủ, mà nói với công “ta thích ngươi, chỉ thích ngươi”. Ở trên nói thụ không sủng công là sai nha, thụ chiều công hết sức có thể miễn không dính tới chính trị đấy, lúc công bị thương thì lo sốt vó chăm sóc tận tình, nói chung là thương lắm nhưng mà còn cái lòng trung với vua nữa nên phá vẫn phải phá = Thụ lợi dụng mạng lưới tình báo của công, phá kế hoạch của công nhưng ko tới mức đẩy công vào chỗ chết thụ thật ra cũng lụy tình. Hai người xé rách mặt, công nổi giận, tính hoãn kế hoạch rồi mà lần này quyết giết vua cướp ngôi tới bến luôn, ai bảo thụ trung với hắn =. Rồi đại khái sau này có phe thứ 3 đầu độc vua, công nhân cơ hội này giam lỏng vua rồi tranh đoạt quyền lực, thụ tới tìm công muốn thằng em mình vô cung chữa cho vua thì bị công chuốt mê dược bất tỉnh nhân sự, tới lúc tỉnh lại thì công đoạt ngôi xong rồi, thụ lúc này mới tức giận đâm bị thương công, nhưng ko trúng yếu hại vì thật ra thụ vẫn không nỡ giết công. Công hỏi thụ thật ra thụ trung với cái gì, với đất nước này hay với hoàng tộc, thụ thừa biết ông vua hiện tại là vô năng, thụ cũng không chống đỡ cho hắn mãi được. Lúc này thì phe thứ 3 cấu kết với ngoại tặc, dẫn quân vào thành, lấy cớ dẹp loạn, giết kẻ soán ngôi là công. Công vào lúc này nếu chạy thì có thể thoát, nhưng công từ lúc đi lên con đường này đã xác định thắng làm vua, thua làm giặc. Một người ngạo khí như công làm sao có thể bỏ chạy. Công nghe được tin tình báo thụ đang dẫn quân tiến vào cung, công đợi thụ tới giết mình. Nhưng không ngờ thụ dẫn quân vào bảo vệ công, còn mình thì tự thân thân chinh đi giết giặc. Hóa ra thụ đã quyết định thần phục công, khuyên vị hoàng đế kia viết chiếu thư truyền ngôi cho công. Công biết được sự thật đuổi theo đúng lúc cứu được thụ dưới lưỡi dao địch. Hai người tỏ rõ lòng nhau. . Công làm vua, thụ phò trợ công, kết cục vui vẻ đoàn viên. Trung gian khúc chiết các bạn vui lòng tự đọc, mình lười = . Mình khá là tội cho anh vua trong này. Anh là người tốt hình như trước đây còn thích thụ, nhưng không thích hợp làm vua, không am hiểu âm mưu quỷ kế cũng không có dã tâm. Việc nước đều do công thụ lo liệu rồi đưa lên, anh chỉ có việc phê chuẩn. Nên cái kết từ ngôi là cái kết tốt đẹp nhất cho anh, có thể tự do sống cuộc đời mình mong muốn, chứ còn làm vua tiếp thì ko kẻ này cũng có kẻ kia giết. Văn này mình đánh giá cao diễn cảm tình, còn âm mưu dương mưu thì thú thật mình không quan tâm lắm, không phá logic là ổn. Công thụ có rất nhiều đoạn ngọt ngào ngoại trừ những lúc muốn giết nhau = . Ví dụ như sau khi 2 người đã xé rách mặt rồi nhưng vẫn còn thương nhau lắm, công hẹn thụ đi xem hội hoa đăng, hai người cùng thả đèn ước, công hỏi thụ ước gì, thụ bảo quốc thái dân an, công ko tin, lén nhờ sư đệ mình câu đèn thụ lại để đọc điều ước, thụ ghi quốc thái dân an thật =, nhưng lúc công quay lại lại thấy thụ thả thêm 1 cái nữa, công hỏi lần này thụ ghi cái gì, thụ không nói, nhưng công cũng ko cần hỏi nữa vì đã hiểu lòng nhau cả rồi. Còn đèn của công ghi gì? Chỉ đơn giản 3 chữ Tô Thế Dự. Nói chung là 2 người đều biết sớm muộn gì cũng đẩy nhau vào chỗ chết nên ngọt đc lúc nào hay lúc đó. Xem vừa thương vừa tội. = Một điều mình thích trong truyện này là các nhân vật dù chính hay phụ, chính diện hay phản diện, là nam hay nữ, đều dụng tình rất sâu. Có một vị quan vốn là thanh liêm, khi mới nhậm chức cũng từng mong sẽ góp sức phục vụ đất nước, nhưng thê tử của hắn vì rớt xuống hầm băng mà lâm trọng bệnh, trở nên si ngốc, hắn dùng một năm để nàng lại nhận thức hắn, hai năm để nàng nhớ tên hắn, vì không muốn nàng bị bệnh tật dày vò đau đớn, hắn không ngại trở thành kẻ buôn lậu giết người, nhưng hắn ko biết cả hắn và thê tử của mình đều là quân cờ trong tay người khác, cuối cùng chỉ có thể khiến người thở dài thương tiếc. Có một vị nữ tử, nghe tin chủ nhân mình đã chết, liền uống thuốc độc tự vẫn để theo hắn, vị chủ nhân này, tới tận cuối truyện mới biết nàng đã chết, chỉ có thể mang một nắm đất nơi nàng chết xem như hài cốt mà đem về. Người khiến mình thương tiếc nhất là nàng công chúa ngoại tộc Lâu Lan, cũng là em gái nuôi của thụ, em này tính thẳng thắn thành thật, quý thụ vô cùng, dễ thương lắm, cũng chính em là người giúp thụ nhận ra tình cảm của mình với công nhưng em lại có cái kết rất bi thảm, bị chính người mình yêu giết chết. Hóa ra vị hôn phu của em chỉ là con cờ của người khác, và em cũng chỉ là con cờ của hắn, hắn chỉ lợi dụng em thôi. Thụ sau khi bắt được tên hôn phu này thì tra tấn hắn sống không bằng chết để trả thù cho em. Thật ra em chỉ là plot device để làm tăng mâu thuẫn của thụ với công thông qua sự đối lập giữa kẻ lợi dụng và kẻ luân hãm thôi nhưng mà chính vì vậy mình mới thấy không đáng cho ẻm. Em không đáng một kết cục như vậy. 😦 Tóm lại mình thấy đây là một bộ đáng đọc, ai thích cảm giác bittersweet, ko quá ngược, công thụ vờn nhau, chú trọng cảm tình thì có thể thử sức. 3 P/s gõ bài review hết 2 tiếng đó, mình còn chưa làm bài tập huhu 😭. Hãy like cho mình đi huhu. —————————- Link Cùng lúc đó, Thẩm Mộc đột nhiên ầm một tiếng… Nửa quỳ trên đầu gối trái be bét máu cái đầu gối trái đã không còn nữa, đã bị luồng khí xoáy cắt Mộc đau đến nhe răng, gương mặt già nua cũng biến dạng. “A a…”, Thẩm Mộc gào lên điên phía xa, Thẩm Dật và đám người của ông Tân đều đã hoá họ rốt cược là đã nhìn thấy cái gì? Thẩm Mộc trong lòng bọn họ là hoàn toàn vô địch, lại...lại bị thường quỳ trên đất chỉ vơi một chiêu?Đó là Thẩm Mộc đấy!Là Thẩm Mộc vô địch trên thế giới đây! Đùa kiểu gì vây?Thẩm Mộc vì sao không tránh đi? Không chiến đấu? Thế nào mà lại trở thành tấm bia sống như vậy? Bọn họ đâu có biết, vào lúc ông cụ đội nón tre, ngậm tẩu thuốc, hai mắt trống không kia bật ra luồng khí xoáy, Thẩm Mộc muốn ra tay để chặn lại hoặc tránh đi, nhưng… nhưng ông ta không làm được! Hoàn toàn không thể làm được gì! Điều này mới là thứ khiến người ta hoảng sợ và tuyệt vọng nhất.“Tiền bối, ông…”, nén nhịn cơn đau nhức nhối đến điếng người, Thẩm Mộc run rẩy muốn nói gì đó, nhưng lại bị chặn ngang.“Dẫn đường”, ông cụ đội nón tre, ngậm tẩu thuốc, hai mắt trống không nhả ra hai chữ này “Dẫn đường cho ông già này đi đến nhà họ Thẩm ở Thượng giới, ông già này muốn biết rốt cuộc là nhà họ Thẩm có thực sự không thể động vào như lời ông nói hay không?” Thẩm Mộc càng run dữ dội hơn, trong lúc run rẩy có lời muốn nói lại chẳng dám nói, trên gương mặt già nua đã mất sạch huyết đúng vào lúc này.“Vù!” Đột nhiên, ông cụ đội nón tre, ngậm tẩu thuốc, hai mắt trống không vung tay lên vỗ nhẹ vào một chỗ cách đó khá người ở cảnh giới Bán bộ Đoạt mệnh đứng bên cạnh đám người Thẩm Dật và ông Tân cứ thế biến mất chết đến không thể chết được hơn Dật suýt chút nữa là bị doạ cho đại tiểu tiện ra quần!!! “Thằng nhãi Tô Minh mặc dù khốn kiếp, nhưng muốn dạy dỗ nó cũng chỉ có ông già này được phép, những người khác, các người có thể thử xem, nhất là đám già”, ông cụ đội nón tre, ngậm tẩu thuốc, hai mắt trống không hờ hững nói, lại hướng về phía Thẩm Mộc “Dẫn đường”.“Tiền bối, cái đó, tôi… tôi sai rồi, nhà họ Thẩm chúng tôi…”, mồ hôi chảy đầy trán Thẩm Mộc, ông rất rõ ràng lần này mình đã chọc vào một nhân vật lớn ta rõ ràng không muốn dẫn họ Thẩm mặc dù mà cao thủ của nhà họ Thẩm cũng chỉ sàn sàn như Thẩm Mộc mà thôi, nói thẳng ra, Thẩm Mộc chính là một trong những người mạnh nhất của nhà họ thân mình còn xa mới là đối thủ của ông cụ hai mắt mù loà này, những người khác của nhà họ Thẩm… cũng khó lắm! “Tôi nói, dẫn đường”, giọng của ông cụ đội nón tre, ngậm tẩu thuốc, hai mắt trống không đã to hơn một chút. Âm lượng này to hơn một chút, có thể nghe thấy rất rõ ràng, từ phía xa, Thẩm Mộc đang nửa quỳ trên đất, lại… lại có hiện tượng như sắp nứt toác cánh tay, hay trên cổ, trên mặt đều hiện lên những đường vằn vện như sắp nứt rất đáng Mộc đau đến gần như mất đi lý trí, đau đến mức lỗ chân lông toàn thân và các mạch máu như đang rỉ không bằng sự là sống không bằng gắng chịu đựng không đến mười nhịp hô hấp, Thẩm Mộc cuối cùng không thể gắng gượng được nữa, loại đau đớn này còn khổ sở hơn cái chết gấp cả trăm nghìn lần.“Tôi… tôi dẫn đường”, Thẩm Mộc yếu ớt nói, trong giọng nói mang đầy vẻ tuyệt vọng. "Ah..."​Tiếng hét sợ hãi vang vọng khắp cả gian nhà xác. Tịch Liễu muốn chạy nhưng hai chân lại không nghe theo sai bảo, nó cứ mềm nhũn làm cô ngã phịch xuống đất.​Thi thể không đầu, xoay người nhặt cái đầu của nó lên, rồi nó cứ cầm lấy cái đầu của mình như vậy, đi tới trước mặt Tịch Liễu "Ta chết rất thảm a..."​Rõ ràng nói mình chết thảm, nhưng nó lại cười, cười đến nỗi làm cho người ta sởn hết cả gai ốc. Chươ𝓃g mới 𝓃hất tại — TRu𝙈T —​"Yêu nghiệt!"​Bà xuất hiện, đứng chắn trước mặt Tịch Liễu, con quỷ kia lại điên cuồng kêu gào "Bà già đáng chết, ngươi chán sống rồi à?"​"Tịch Liễu, con mau chạy đi!"​Bà không quay đầu lại, nhưng bà vừa nói xong thì cửa nhà xác tự động mở ra.​Tịch Liễu khóc, cô biết mình không nên bỏ rơi bà " Con đi thì bà phải làm sao bây giờ?"​"Chạy mau!"​Bà không kịp đáp, xông lên đánh nhau với con ma nữ. Tịch Liễu cố gắng đứng dậy, chạy ra khỏi nhà xác.​Đứng tại cửa ra vào, Tịch Liễu nhịn không được quay đầu lại nhìn. Cô thấy bà bị con ma nữ kia đạp bay, sau đó nó còn tiến lên đá bà.​Một màn này đã hoàn toàn kích thích đến Tịch Liễu!​"Ah." ​Tịch Liễu hét lên, cô liều lĩnh chạy về phía con ma nữ, bà đã vì cô mà chết qua một lần rồi, cô không thể để bà tiếp tục vì cô mà phải chịu những loại thống khổ này.​"Muốn chết!"​Con ma nữ nghênh đón Tịch Liễu với một nụ cười hung tàn, đầu của nó bay lên, miệng mở rộng muốn cắn mặt Tịch Liễu.​"A..."​Tịch Liễu vô thức che mặt, chợt nghe thấy một tiếng 'phịch'. Cô mở to mắt vừa hay nhìn thấy đó là đầu của con ma nữ đang va đập vào tường.​Hiên Viên Mặc đứng chắn trước mặt cô, hai mắt lạnh băng nhìn cái đầu người đnag nằm lăn lóc trên mặt đất, âm thanh lạnh lẽo như đến từ địa ngục truyền ra "Nói cho lão gia tử, nếu ông ta còn tiếp tục nhúng tay vào chuyện của bổn tọa thì bổn tọa tuyệt đối sẽ không khách khí!"​Con ma nữ không dám thốt lên một lời nào, đột nhiên biến mất.​Hiên Viên Mặc xoay người, thấy Tịch Liễu đã chạy qua chỗ của bà cô.​"Bà, con xin lỗi." Tịch Liễu nghẹn ngào không nói lên lời, bà bị như vậy đều là do cô làm hại.​Bà cười lắc đầu "Tịch Liễu nghe lời, không khóc, không khóc."​Thân thể của bà dần dần trở nên trong suốt, Tịch Liễu thấy vậy liền khóc to "Bà!"​"Đồ ngốc, bà chỉ đi đầu thai thôi, mười tám năm sau sẽ lại là một trang hảo hán." Bà vươn tay, lau đi nước mắt trên mặt Tịch Liễu, sau đó hóa thành không khí.​"Bà!"​Tịch Liễu ngồi dưới đất, khóc đến nỗi toàn thân phát run.​Người thân duy nhất của cô trên thế giới này cứ như vậy mà biến mất, chỉ còn trơ trọi mỗi mình cô sống lẻ loi trên cõi đời này.​"A..."​Hét khàn cả giọng, Tịch Liễu nhìn về phía Hiên Viên Mặc kêu to "Tôi sống không bằng chết, anh đã hài lòng chưa?"​Hiên Viên Mặc không trả lời, yên lặng biến mất.​Tịch Liễu không biết mình nên ra khỏi cái nhà xác này như thế nào, cô theo chỉ dẫn của y tá, chờ đời họ tới đưa cô ra.​Thời điểm đi đưa tro cốt đã là giữa trưa ngày hôm sau.​Tịch Liễu ôm hũ tro cốt đi trên đường cái, ánh nắng mặt trời gay gắt chiếu vào người cô. Ấy vậy mà cô lại cảm thấy thân thể mình rất lạnh.​Bà không còn nữa rồi!​Trên đời này sẽ không còn ai giống như bà, vì cứu cô mà ngay cả mạng sống của mình cũng không cần. Mà cô còn phải đi về, đối mặt với con ma đáng sợ kia.​Tịch Liễu không muốn quay về, cô ngồi trên một chiếc ghế dài ở ven đường, lặng lẽ nhìn xe cộ qua lại tấp nập, miệng lầm bầm lầu bầu Bà ơi, bà nói xem, con sống còn có ý nghĩa gì?"​"Bà ơi, con nhớ bà lắm, con đi tìm bà được không?"​Người qua lại trên đường ngẫu nhiên sẽ dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn cô, nhưng không có ai dừng chân lại.​Nước mắt chậm rãi rơi xuống, rơi lên hũ tro cốt.​Tịch Liễu hy vọng kỳ tích xuất hiện, bà có thể đứng ở trước mặt cô, lộ ra nụ cười yêu thương, cưng chiều giống như ngày xưa. Hoặc đây chỉ là một giấc mộng, lúc cô tỉnh lại thì mọi thứ sẽ trở về như cũ, bà đang ở trong nhà, chờ cô trở về để dạy dỗ một trận. Diệc Phàm, bảo bối của cậu quả là một báu vật nha. Hại tôi muốn chơi cậu ta mãi, Lộc Hàm ban đầu giả quân tử cuối cùng cũng không nhịn được làm cậu ta hết lần này đến lần khác. Diệc Phàm, nếu cậu đã không cần bảo bối này vậy thì tặng cho tôi đi." Phác Xán Liệt và Lộc Hàm sau khi hành hạ Nghệ Hưng xong, cả hai xuống lầu giờ đây đang ngồi trên bàn ăn cùng Ngô Diệc Phàm. Hắn nhớ đến dáng vẻ xinh đẹp khổ sở của Nghệ Hưng, còn có tiểu huyệt mê hồn của cậu cắn chặt lấy côn thịt của hắn làm hắn si mê ko thôi. Một bảo vật như vậy mà để nhiều người chiếm lấy hắn không muốn chút nào, hắn muốn cậu chỉ là của hắn để đến lúc hắn chơi chán rồi cậu muốn hầu hạ ai cũng được. "Nó là của tôi, có mơ cậu cũng đừng có mơ tôi sẽ tặng nó cho cậu." Ngô Diệc Phàm buông lời lạnh lùng trừng mắt với Phác Xán Liệt, hắn muốn hủy hoại Nghệ Hưng, muốn cho cậu nếm mùi vị bị nhiều người đàn ông chơi cùng một lúc. Vì hắn ghét cậu nên mới hành hạ cậu như vậy? Nhưng tại sao trong lòng hắn lại rất khó chịu khi nghĩ về dáng vẻ cậu nằm dưới thân những người đàn ông khác. Càng nghĩ lại càng cảm thấy tức điên lên. "Cậu đã không cần cậu ta vậy còn giữ cậu ta bên mình làm gì? Hành hạ cậu ta như vậy cậu cảm thấy rất vui sao? Diệc Phàm, trước đây cậu đâu hề có sở thích hành hạ người khác. Tại sao bây giờ cậu lại tàn nhẫn hủy hoại đi một đứa trẻ chưa trưởng thành, cậu làm vậy không cảm thấy rất quá đáng sao? Rốt cuộc cậu bé đó đã đắc tội gì với cậu." Trong số ba người Lộc Hàm là người có tính cách ôn hòa nhất, tuy rằng y cũng có phần xâm hại Nghệ Hưng. Nhưng là y không phải cố tình chỉ là nhịn không được thôi, thân thể trắng nõn trần truồng của cậu ngay trước mặt y. Gương mặt xinh đẹp cam chịu đau đớn làm y chỉ muốn hung hăng chà đạp, chính vì vậy mà y đã cùng Phác Xán Liệt thay phiên nhau chà đạp cậu. Không chỉ một lần mà rất nhiều lần muốn cậu đến khi cậu ngất đi rồi cũng không chịu buông tha. "Phải đó, hành hạ cậu ta tôi rất vui. Tôi có chán ghét cậu ta đến mấy các người cũng đừng có mơ tưởng tôi sẽ đem cậu ta cho các người. Trương Nghệ Hưng suốt đời này là người của Ngô Diệc Phàm, một khi tôi đã không còn muốn nhìn thấy cậu ta nữa tôi sẽ chính tay giết chết cậu ta. Đừng có ai mơ tưởng sẽ cướp cậu ta được." Ngô Diệc Phàm nổi điên lên hắn hất hết thức ăn trên bàn xuống, những người giúp việc nhìn thấy đều trốn hết không ai dại mà đến gần hắn. "Hai người cút về đi." Lạnh lùng phun ra một câu, Ngô Diệc Phàm xoay người rời khỏi phòng ăn đi lên lầu. "Rốt cuộc cậu ta đã chịu cú sốc gì mà tính cách lại thay đổi đến thế, trước đây cậu ta tuy rất lạnh lùng nhưng chưa bao giờ có sở thích hành hạ người khác. Cậu xem bây giờ cậu ta có khác gì ác quỷ đâu." Lộc Hàm nhìn bóng dáng Ngô Diệc Phàm rời đi, y nhàn nhạt nói với Phác Xán Liệt đang ở bên cạnh. "Chẳng lẽ cậu ta thay đổi là do thằng nhóc kia sao? Lộc Hàm, cậu đừng nói với tôi rằng cậu không muốn thằng nhóc đó thuộc vật sở hữu riêng của cậu nha." Câu hỏi của Phác Xán Liệt làm Lộc Hàm cứng họng, hắn nói không sai! Thân thể và gương mặt xinh đẹp của Nghệ Hưng làm y say mê, y cũng giống như Phác Xán Liệt ham muốn thân thể của cậu chứ chẳng tốt lành gì. Nói cái gì mà tội nghiệp cho cậu thật chất chỉ là một cái cớ mà thôi. Bên ngoài Ngô Diệc Phàm đứng ngồi không yên, tim hắn từ lúc Nghệ Hưng được đưa vào phòng phẫu thuật luôn đau nhói. Hắn sợ hắn rất sợ, từ nhỏ đến lớn hắn chưa từng biết sợ là gì, chỉ có Nghệ Hưng là người duy nhất khiến hắn biết như thế nào là sợ là yêu... Ba tiếng đồng hồ trôi qua cuối cùng đèn phòng phẫu thuật cũng tắt, bác sĩ chính phụ trách mổ cho Nghệ Hưng mở cửa bước ra. Ngô Diệc Phàm lập tức nhào đến túm lấy hai vai bác sĩ thật mạnh, vì quá khẩn trương và sợ hãi hắn không thể nào mở miệng bật thốt lên bất cứ chữ nào được. Bác sĩ hiểu hắn muốn hỏi gì, ông tháo khẩu trang y tế xuống mỉm cười nhìn hắn. "Phẫu thuật rất thành công, cậu ấy đã không sao rồi! Ngài cứ yên tâm..." Ngô Diệc Phàm như trút được gánh nặng bao nhiêu ngày qua khi biết Nghệ Hưng bị bệnh, hắn buông lỏng hai tay khỏi vai bác sĩ nhắm mắt lại một giọt nước mắt rơi xuống gương mặt đẹp trai. Là nước mắt vui vẻ hạnh phúc. Không chỉ Ngô Diệc Phàm, Lộc Hàm, Phác Xán Liệt và Vương Gia Nhĩ cũng vui mừng hạnh phúc không kém. Nhưng bọn họ còn chưa kịp hỏi khi nào được vào thăm Nghệ Hưng, liền nhìn thấy hai y tá trong phòng phẫu thuật sắc mặt tái nhợt chạy ra. "Bác sĩ Thái, không hay rồi...Vết mổ của bệnh nhân chảy rất nhiều máu không cầm máu lại được. Bệnh nhân còn liên tục bị sốc thuốc e rằng không ổn.... Người được gọi là bác sĩ Thái nghe y tá nói vậy ông liên vội vàng nhanh chóng vào phòng phẫu thuật lại, Ngô Diệc Phàm nụ cười trên mặt còn chưa tan liền cứng ngắc. Khi hắn phục hồi lại tinh thần lập tức xông lên muốn vào phòng phẫu thuật xem Nghệ Hưng, liền bị Phác Xán Liệt và Vương Gia Nhĩ nhanh tay túm lại. "Diệc Phàm, cậu bình tĩnh lại chút đi, Nghệ Hưng sẽ không sao, nếu bây giờ cậu xông vào làm sao mà bác sĩ chuyên tâm làm phẫu thuật cho em ấy được." Nghe Phác Xán Liệt nói như vậy Ngô Diệc Phàm mới không nổi điên xông vào nữa. "Phải, em ấy sẽ không sao em ấy nhất định sẽ không sao..." Ngô Diệc Phàm hai mắt vô hồn nhìn Phác Xán Liệt, trong miệng lẩm bẩm không ngừng rằng Nghệ Hưng không sao. Chơi với nhau từ nhỏ nhìn thấy Ngô Diệc Phàm như vậy Phác Xán Liệt không khỏi đau lòng, tuy gã thật lòng thích Nghệ Hưng nhưng chưa bao giờ có ý định cướp vợ của bạn. Chỉ vì nhìn thấy Ngô Diệc Phàm đối xử tàn nhẫn với Nghệ Hưng nên gã mới muốn đưa cậu đi, nếu ngay từ đầu hắn yêu thương tốt với Nghệ Hưng thì quan hệ giữa hắn và gã không rạn nứt như hôm nay. Phác Xán Liệt biết một khi Ngô Diệc Phàm yêu ai hắn sẽ yêu người đó đến chết, hắn có tính chiếm hữu rất mạnh thần kinh lại có vấn đề. Phác Xán Liệt sợ nếu Nghệ Hưng xảy ra chuyện gì không hay, Ngô Diệc Phàm chắc chắn sẽ không thể nào sống nổi... Cửa phòng phẫu thuật lại một lần nữa mở ra, lần này rất nhanh chưa đầy nửa tiếng. Bác sĩ Thái khác với khi nãy bước ra với gương mặt vui vẻ, lần này mặt ông tái nhợt cùng lo lắng. Cô nhi viện Cát Tường là nơi Nghệ Hưng ở từ nhỏ đến lớn, năm nay cậu mới 14 tuổi khi còn là đứa trẻ sơ sinh cậu đã bị đưa vào đây? Nghệ Hưng không may mắn như những đứa trẻ khác, cậu không những là cô nhi hơn nữa còn bị câm. Nghệ Hưng ko hẵng là bị câm chỉ là cậu chậm nói hơn những đứa trẻ khác. Dần dần thành thói quen nên cậu chưa bao giờ mở miệng nói chuyện với bất kì ai. Cho nên ai ai cũng nghĩ cậu là người câm. Nghệ Hưng bề ngoài vô cùng xinh đẹp cơ thể cậu tỏ ra một sức hút khiến người khác nhìn vào đều bị mê hoặc, vẻ yếu đuối mong manh của cậu chỉ khiến nam nhân nhìn vào là muốn hung hăng chà đạp. Viện trưởng cô nhi viện Cát Tường cùng vì kiềm lòng không nổi đã cưỡng hiếp cậu khi cậu mới 10 tuổi, 4 năm qua Nghệ Hưng đều ở dưới thân ông ta chịu hạnh hạ. Nghệ Hưng ko làm gì được cậu chỉ biết cuối đầu nghe theo. Hôm nay trước cổng cô nhi viện xuất hiện một chiếc xe hơi đắc tiền, bước xuống xe là một thiếu niên cao lớn soái khí bất người. Nhưng gương mặt lại vô cùng lạnh lùng cùng khó chịu. Thiếu niên này chính là Ngô Diệc Phàm con trai của trùm hắc đạo bật nhất Châu Á Ngô Kỳ Long, năm nay chỉ mới 18 tuổi. Sở dĩ hắn chịu tới cô nhi viện nghèo nàn này là vì trước khi bà nội của hắn qua đời có nói với hắn. Trước đây ông của hắn có yêu thích một người phụ nữ sau đó bỏ theo người đó. Khi bà nội hắn tìm được người phụ nữ kia thì biết tin ông nội hắn bị tai nạn qua đời, vì quá đau lòng bà ta đã cho người giết chết người phụ nữ đó. Nhưng không ngờ hai người đã có với nhau một đứa con trai, bà ta hận nên đã mang đứa bé đó vào cô nhi viện Cát Tường. Đứa bé đó chính là chú út của Ngô Diệc Phàm nhưng lại nhỏ hơn hắn đến 4 tuổi. Vì cảm thấy hối hận và có lỗi với đứa bé kia dù sao đứa bé đó cũng mang dòng máu của nhà họ Ngô, nên trước khi chết bà ta đã cầu xin Ngô Diệc Phàm, đưa đứa bé về chăm sóc cho nó một cuộc sống sung sướng coi như là bù đắp cho nó. Ngô Diệc Phàm ghét nhất là những người phá hoại gia đình người khác, bởi vì chính lý do này mà mẹ hắn phải tự tử chết khi biết ba hắn ngoại tình. Nên trong mắt hắn đứa bé kia không khác gì nghiệp chủng, nếu không phải vì muốn bà nội hắn chết nhắm mắt hắn sẽ không bao giờ hứa mang đứa bé kia về. Ngô Diệc Phàm cao ngạo lạnh lùng bước vào cô nhi viện, lão viện trưởng đương nhiên biết hắn là ai nên vừa nhìn thấy hắn ông ta liền chạy đến cung kính cuối đầu. "Tôi muốn nhận nuôi Trương Nghệ Hưng?" Hắn không thèm nhìn tên viện trưởng lạnh lùng lên tiếng, móc ra một tờ chi phiếu ném xuống đất. Gã viện trưởng liền cuối đầu xuống nhặt tờ chi phiếu lên nhìn thấy con số hàng chục triệu ông ta liền vui mừng. "Dạ, Ngô thiếu gia, mời cậu đến phòng khách tôi sẽ dẫn Tiểu Hưng ra ngay!" Mặc dù hơi tiếc nuối vì có người nhận nuôi Nghệ Hưng, như vậy ông ta không thể nào hưởng thụ thân thể tuyệt mỹ của cậu nữa. Nhưng Ngô Diệc Phàm là ai chứ cho dù hắn không đưa tiền cho ông ta mà muốn lấy đi Nghệ Hưng, ông ta cũng không dám không giao người.

sống không bằng chết đam mỹ