Chương 146: Lấy một chọi ba mươi. /2770. Chương Sau Chương Tiếp. Dịch: Hám Thiên Tà Thần. Biên: Hám Thiên Tà Thần. Nhóm Dịch: Vạn Yên Chi Sào. Mắt thấy toàn bộ học sinh của mình được mang ra, Đồ Tiết như bãi bùn nhão ngã trên mặt đất, bộ dáng đắc chí vừa rồi đã
Thủy chọn một cái váy hơi ngắn quá đầu gối với suy nghĩ cho dễ vận động ngoài trời. Ai ngờ cô vừa đến tiệc, Hùng đã sa sầm mặt. Anh ta kéo cô ra ngoài: "Em về đi, đừng có ăn mặc như con đ. thế này đến gia đình tôi".
Là có một cái cưa lớn cưa cắt thân người từ trên đỉnh đầu xuống chân ra làm hai. Lúc sanh tiền đã tà dâm bao nhiêu lần, sau khi chết cũng bị cắt chia bấy nhiêu lần. Bà Bàng, và cô Bàng cùng là người trong một gia đình, nhưng chỗ thấy biết của mỗi người lại
Cô tiểu thư con nhà quyền quý ấy bây giờ phải bươn chải với gánh nặng áo cơm của cả gia đình. Bạn bán từng cái áo nhà binh cho người đi lao động, vài cái lon Guigoz tiện cho người đi thăm nuôi, những chiếc áo dài cũ của vợ các sỹ quan một thuở huy hoàng, gói thuốc
2021-09-01 23:53:20. — QUẢNG CÁO —. "Được, nếu như Lưu Nhất Khôn còn chọc ta, ta liền hung hăng chùy hắn." Vương Tư sững sờ, sau đó cũng mỉm cười, chúc mừng một cái Trần Dật. Nói xong. Trần Dật cũng liền quay về chỗ ngồi. Vương Tư tiếp tục chờ mong Kiều Ngọc Mị
Bộ phim Cái chết của Stalin của đạo diễn Armando Iannucci đặt ra một câu hỏi có thể ứng với nhiều quốc gia khác trong lịch sử.
o8RO. Trọn bộ Yêu Nghiệt Cười Một Cái Cho Gia Full tập được cập nhật mới nhất tại Truyện Tip đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Yêu Nghiệt Cười Một Cái Cho Gia Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 9/10 🔰 Người đăng ⭐ Truyện Tip Bạn đang theo dõi dđọc truyện full Yêu Nghiệt Cười Một Cái Cho Gia của tác giả Niết U Thủy rất hấp dẫn và lôi cuốn. Là một truyện được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện chữ online. Đọc truyện bạn đọc sẽ được dẫn dắt vào một thế giới mới lạ, những tình tiết đặc sắc, đọc truyện Đam Mỹ này để trải nghiệm và cảm nhận bạn nhé. Thể loại Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, thiên chi tác hòaNhân vật chính Sách ThiệuNhân vật phụ An Đức, Cù Triết Mọi người đều biết rằng, Sách Thiệu chính là một kẻ yêu nghiệt. Mọi người đều giữ khoảng cách với cậu nhưng mà có hai người lại bất chấp tính mạng mình mà đến gần cậu. Một người tân hoan, một người tình cũ, lúc này yêu nghiệt lại sẽ lựa chọn thế nào Doc truyen yeu nghiet cuoi mot cai cho gia lttp truyen chu ebook prc download full. Từ khoá Đọc truyện Yêu Nghiệt Cười Một Cái Cho Gia full, chương 1, chương cuối. Yêu Nghiệt Cười Một Cái Cho Gia wattpad truyện full sstruyen truyencv medoctruyen, metruyenchu nội dung truyện Yêu Nghiệt Cười Một Cái Cho Gia review, Yêu Nghiệt Cười Một Cái Cho Gia Mangatool Wikidich Truyencuatui truyenfull webtruyen truyenyy , nghe audio Yêu Nghiệt Cười Một Cái Cho Gia Danh sách chương Yêu Nghiệt Cười Một Cái Cho Gia Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Còn tiếp Đọc truyện online, đọc truyện hay - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Trang web truyện Online mới nhất, đọc truyện ngôn tình hay . Web đọc truyện online hỗ trợ đọc truyện trên điện thoại, máy tính bảng, đọc truyện trên iphone, ipaid, điện thoại android tốc độ nhanh nhất. Leave a comment
Sau khi đôi Sách Trí kề vai sát cánh rời khỏi, Sách Thiệu có chút biếng nhác tựa vào đầu giường, cúi thấp đầu, không nói một lời, nửa ngày đột nhiên duỗi lưng một cái, quay đầu lại nhìn An Đức, tâm tình dường như không tồi, “Buổi sáng tốt lành.”An Đức mở khóe mắt, nhô đầu, hôn nhẹ một cái lên mặt Sách Thiệu, “Buổi sáng tốt lành.”Sách Thiệu bởi vì nụ hôn kia lặng đi một chút, sau đó lấy lại tinh thần xuống giường, đi về phía trước vài bước, đột nhiên chân mềm nhũn, ngã xuống đất, An Đức cả kinh, nhảy xuống giường, xông đến trước mặt y, “Em có sao không?”Sách Thiệu đưa tay xoa xoa trán mình, “Đầu hơi đau, quả nhiên là tuổi lớn rồi, uống nhiều rượu thì khó chịu.” Y giương mắt nhìn An Đức một cái, phát hiện anh thế nhưng trần trụi thân trên, □ chỉ mặc một cái quần lót tứ giác màu đen, phác họa một vài đặc trưng ở hạ thân anh. Sách Thiệu ngồi dưới đất, ngẩng đầu vừa lúc đối diện một vị trí nào người giằng co vài giây đồng hồ, Sách Thiệu đột nhiên nhảy dựng lên, “Tôi đi tắm.” Nói xong thì chui vào phòng tắm, nặng nề đóng cửa lại, tiếp theo truyền đến tiếng nước ào ào. An Đức nhìn cửa phòng tắm, cười lắc lắc Đức quay đầu đi lấy quần áo, đột nhiên nghe thấy chuông điện thoại vang lên, anh thò đầu nhìn thoáng qua, thấy tên Cù Triết chớp động trên màn hình điện thoại của Sách Thiệu. An Đức cầm điện thoại ngơ ngác một hồi, khẽ cười một tiếng, bấm nhận nghe.“A Thiệu.” thanh âm của Cù Triết rất dồn dập, dường như vô cùng lo lắng, “Lập tức sắp mở phiên toà rồi, đây là một cơ hội cuối cùng. Anh biết chuyện này là cậu anh không đúng, nhưng cậu cũng không phải cố ý, cậu dù sao cũng là cậu anh. Hơn nữa, chỉ cần có thể bảo đảm chắc chắn cậu không có việc gì, sau này thì cũng sẽ không còn ai quấy nhiễu chúng ta nữa.”“Ngài Cù.” An Đức chầm chậm mở miệng, cảm giác đầu kia điện thoại đột nhiên tạm dừng, sau đó anh nói tiếp, “Tôi nghĩ anh cũng sẽ không mong muốn phá hoại chuyện tình cảm của người khác đi? Có mấy đường nếu trước kia anh đã chọn, thì không còn có cơ hội quay đầu lại, tôi hi vọng, đây là lần cuối cùng nhận được điện thoại của anh, bằng không tôi đảm bảo anh và cả nhà anh đều sẽ hối hận. Anh cứ việc có thể đi hỏi, An Đức tôi có phải người sẽ đối tình địch mềm lòng nương tay hay không.”Cù Triết bên kia trầm mặc hồi lâu, ngay vào lúc An Đức chuẩn bị cúp điện thoại, hắn rốt cục mở miệng, “Ngài An, trước kia, trước kia tôi và A Thiệu lưỡng tình tương duyệt, cho dù cậu ấy hiện tại cùng một chỗ với anh, cậu ấy cũng không thích anh, anh cần gì phải phá hoại tình cảm của chúng tôi.”An Đức đột nhiên nở nụ cười, “Ngài Cù, anh cũng biết, các người lưỡng tình tương duyệt là chuyện quá khứ. Cho dù em ấy hiện tại không thích tôi, nhưng tôi dám cam đoan, em ấy cũng không thích anh. Người phá hoại tình cảm của hai người, cho tới bây giờ đều là chính anh, chính anh hèn nhát cực kỳ, cần gì phải oán hận lên người người khác. Nghe nói anh là người Đông Bắc, nếu có thể cầm được thì cũng buông được, tôi trái lại mới có thể không chán ghét anh như vậy.”Tai nghe xa xa truyền đến một giọng nữ, hình như có người đang thúc giục Cù Triết, hắn thấp giọng trả lời một câu gì, sau đó nói tiếp, “Chẳng lẽ tôi cả đời này không thể một lần phạm sai sao? Tôi cuộc đời này hối hận nhất chính là lúc đó buông cậu ấy, thẳng đến sau khi rời khỏi tôi mới hiểu được, tôi thương cậu ấy bao nhiêu.”“Anh phạm sai một lần thiếu chút nữa hủy cả đời em ấy, như vậy còn chưa đủ sao?” An Đức khẽ hừ một tiếng, “Nếu là thích thật sự, ngay cả một lần sai cũng sẽ không phạm. Được rồi, hôm nay chỉ đến đây, tôi hi vọng đây là lần cuối cùng anh làm phiền em ấy.” An Đức nói xong, thì cúp điện Đức cầm điện thoại, nhìn lịch sử cuộc gọi trên màn hình điện thoại, sau đó chọn xóa bỏ. Anh híp mắt lại, suy nghĩ một chút, xoay người cầm điện thoại của mình, gọi một cú điện thoại, sau khi kết nối, anh thản nhiên mở miệng, “Cậu giúp tôi nhớ một số điện thoại, sau này toàn bộ cuộc gọi từ số này vào điện thoại Sách Thiệu, đều chặn. Chuyện này, đừng cho Sách Thiệu biết.”Bên kia điện thoại trả lời một tiếng, An Đức cúp điện thoại. Cửa phòng tắm mở ra, Sách Thiệu quấn khăn tắm từ bên trong đi ra, y giương mắt lườm An Đức một cái, nhịn không được mở miệng, “Kháo, anh làm gì thế, còn chưa mặc quần áo?”An Đức tùy tay ném điện thoại xuống giường, tầm mắt gắt gao khóa trên người, Sách Thiệu “Chờ em cùng mặc không phải rất tốt sao?”“Thực mắc ói.” Sách Thiệu liếc mắt, phớt lờ An Đức đi đến tủ quần áo phía trước, tùy tay từ bên trong rút ra một cái áo, kết quả phát hiện đúng là cái áo len lúc trước An Đức mua cho y, Sách Thiệu muốn ném cái áo này lại, kết quả quay đầu nhìn thấy ánh mắt long lanh của An Đức, lặng lẽ quay đầu lại, sau đó mặc cái áo len lên cười trên mặt An Đức càng đậm, anh cũng đi đến trước tủ quần áo, lôi ra cái áo len cùng kiểu với của Sách Thiệu, mặc vào người, tâm tình dường như rất tốt. Sách Thiệu mặc xong quần jean, thấy cách ăn mặc của đối phương gần như giống hệt mình, có chút không biết làm sao, “Đến mức phải mặc thành như vậy sao?”An Đức nghiêng đầu nhìn y, “Em đã quên tối qua đồng ý cái gì rồi sao?”“Tôi không quên.” Sách Thiệu thở dài một tiếng, “Cho dù là hai người chúng ta hiện tại xem như ở cùng một chỗ, cũng không cần phải mặc thành như vậy đi?”An Đức trầm ngâm nhìn Sách Thiệu, đây có lẽ là lần đầu tiên y chủ động thừa nhận quan hệ của hai người, làm cho anh có chút cảm xúc, không biết phải nói cái Thiệu có chút không được tự nhiên đối diện tầm mắt An Đức, y xoay đầu, giống như là tìm đề tài, hỏi, “Anh hôm nay định làm gì?”An Đức nhìn y, “Em có kế hoạch gì?”Sách Thiệu nhíu mi nghĩ một lát, “Không bằng chúng ta đi tòa án xem xem đi, tôi muốn đi xem vụ án kia.”An Đức mỉm cười, “Được.”“Anh không lo lắng tôi có ý đồ riêng sao?” Sách Thiệu không được tự nhiên kéo kéo quần áo trên người, giống như vô ý Đức lắc lắc đầu, “Em nói em quan tâm vụ án kia, chính là quan tâm vụ án. Nếu em có ý đồ riêng, cũng tự nhiên sẽ không dùng lý do này.”Sách Thiệu khẽ cười cười, quay đầu lại cầm áo khoác của An Đức, đưa cho anh, thuận tay lấy áo khoác của mình, “Đi thôi.”Cả đoạn đường, Sách Thiệu đều hết sức im lặng, y nhìn sườn mặt An Đức, nhìn thấy ý cười khe khẽ của anh, đột nhiên có chút mờ mịt, bọn họ thật sự đang cùng một chỗ sao?Cùng một chỗ?Ba chữ kia nói ra rất đơn giản, nhưng, làm được, lại cần trả giá rất nhiều rất họ bây giờ là cùng một chỗ, nhưng sau này sao? Sách Thiệu không khỏi cười khẽ, nhịn không được lắc đầu, bản thân vậy mà lại nghĩ đến sau này thế nào? Tận hưởng lạc thú trước mắt mà thôi, tận hưởng lạc thú trước Đức thu tất cả biểu tình của Sách Thiệu vào đáy mắt, anh gần như có thể nghĩ được người trước mắt này đang suy nghĩ gì, nhưng anh không nói gì, cũng không cần phải tới tòa án phiên tòa vẫn chưa chính thức bắt đầu, An Đức thế nhưng không biết từ đâu làm ra hai tờ dự thính, hai người công khai đi vào, ngồi vào ghế dự thính. Hai người vừa mới ngồi xuống, đều cảm nhận một đường ánh mắt nhìn qua, Sách Thiệu không hề động, như có chút chưa tỉnh ngủ khép hờ mắt, ngược lại An Đức mỉm cười, thản nhiên nhìn sau đó, phiên toà bắt toàn bộ quá trình, Sách Thiệu đều có vẻ có chút buồn ngủ, thẳng đến lúc Diệp Thần đứng dậy tuyên đọc 《Thư ý kiến công tố 》, y mới ngồi ngay ngắn, nhìn về phía Diệp Thiệu đột nhiên hiểu cái cảm giác lúc trước anh hai y nói, Diệp Thần đeo mắt kiếng gọng vàng mặt trầm như nước, cậu ở tòa án dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, không có một tia biểu cảm, nhưng dùng ngôn ngữ chặt chẽ, làm cho Sách Thiệu nhớ lại một câu, “Một người biện luận, nặng như chín đỉnh báu, ba tấc lưỡi, mạnh hơn trăm vạn quân”.Chỉ có thời gian mười mấy phút đồng hồ, cậu đã viết ra một tổng kết đặc sắc, luận chứng chặt chẽ cẩn thận, thêm diễn thuyết xúc động, Sách Thiệu nhịn không được cũng muốn reo hò cho chàng trai này. Y giật giật mí mắt, chuyển tầm mắt tới bên kia, không e dè nhìn về phía Cù Triết cùng mẹ hắn, sau đó hơi hơi giương giương khóe môi, cười lắc lắc rượu say lái xe, chạy quá tốc độ, vi phạm tín hiệu giao thông, hơn nữa sau khi xảy ra tai nạn vứt xe chạy trốn, gây ra một chết một tổn thương, hoàn toàn hủy diệt người một gia đình, còn muốn chạy thoát?Cuối cùng quan toà tuyên án, người gây ra họa Vương mỗ tội dùng cách thức nguy hiểm nguy hại an toàn cộng đồng phán xử tù chung thân, thêm bồi thường dân sự hơn 366 vạn thúc phiên Thiệu cùng An Đức sóng vai đi ra ngoài, ở bên ngoài toà án chờ Diệp Thần. Diệp Thần một thân âu phục sẫm màu kiểu đồng phục chầm chậm đi tới, trước ngực là huy hiệu lóe sáng. Sách Thiệu nhìn cậu, khẽ từng cho rằng chàng trai này chỉ dựa vào khuôn mặt tinh sảo hấp dẫn anh hai y, cho đến hôm nay, y mới tin phục Thiệu kéo cửa ghế sau, để cho chị dâu y bội phục ngồi vào, tự mình mở cửa ghế phụ, vừa muốn đi vào, đột nhiên một người chặn cửa xe, Sách Thiệu liếc mắt một cái, thấy Cù Triết chắn ở trước mặt y, sắc mặt phờ phạc, hai mắt hơi sưng Thiệu hừ nhẹ một tiếng, thản nhiên mở miệng, “Tránh ra.”Cù Triết cắn môi nhìn Sách Thiệu, nửa ngày mới mở miệng, “A Thiệu, em thật sự là, quá tàn nhẫn.”Sách Thiệu đứng thẳng lên, không chút e dè đối mặt Cù Triết, “Chuyện này, không có xíu quan hệ nào với tôi, tôi chỉ là tới tụ tập náo nhiệt thôi, cũng chướng mắt ngài sao?”Cù Triết muốn nói chuyện, một bàn tay phía sau đột nhiên vươn tới, kéo Cù Triết lại, sau đó mặt mang hàn ý nhìn Sách Thiệu, “Đừng tưởng tao không biết chúng mày ở sau động tay động chân gì, bằng không những khoản tiền bọn tao đưa đến trong tay kiểm sát trưởng, sao có thể bị trả về?”Cửa phía sau mở ra, vị quan kiểm soát anh tuấn tiêu sái vừa mới lên tòa kia nhô đầu ra, mặt mang bất mãn liếc qua mấy người, “Sách Thiệu, cậu rốt cuộc có đi hay không, không đi tôi đón xe về nhà.”Sách Thiệu dựa hờ vào xe, nghiêng đầu, “Bản thân em là muốn đi, chó ngoan lại không cản đường chứ, em có biện pháp gì.”Diệp Thần giống như vừa mới thấy mẹ con hai người kia, kinh ngạc mở miệng, “U, đây không phải hai vị ngày đó muốn dâng tôi đi cửa sau sao? Hôm nay lúc tòa án xét xử đã quên, nếu nói thêm một câu như thế, có lẽ việc này sẽ thêm tưng bừng.”Mẹ con Cù Triết bất kể như thế nào cũng thật không ngờ, kiểm sát trưởng này có quan hệ với anh em Sách gia. Cù Triết từ từ buông, trên mặt mất mát nhìn sườn mặt Sách Thiệu. Mẹ hắn cắn chặt môi, rốt cục mở miệng, “Coi như chúng mày lợi hại.” Nói xong kéo Cù Triết, xoay người rời Thiệu ngồi vào trong xe, đóng cửa lại. An Đức không nói một lời khởi động xe, Sách Thiệu nhịn không được quay đầu nhìn Diệp Thần, “Chuyện bọn họ đưa tiền cho anh sao anh không nói?”Diệp Thần lắc lắc đầu, “Tiền đã trả về rồi, bây giờ nói ra, nếu bị cắn ngược một cái trái lại bị phiền phức. Vụ án này cuối cùng xong rồi, hai người buổi chiều có việc gì thế?”Sách Thiệu hơi cảnh giác nhìn Diệp Thần, “Anh muốn làm gì?”“Vậy cùng nhau đi dạo phố đi, tôi vừa vặn muốn mua chút đồ cho Sách Trí.”
Sách Thiệu về nhà lăn qua lăn lại một vòng, đột nhiên cảm thấy tâm tình thật tốt, sau khi ăn bữa lớn quản gia đặc biệt chuẩn bị cho y, rất vui vẻ trở về quán khi mở cửa, Sách Thiệu cố ý kéo hai bảo vệ tới, dạy dỗ một phen, hơn nữa dặn dò buổi tối Sách đại thiếu phiền phức đến cực điểm muốn dẫn người bảo bối vạn phần của anh ta đến quán bar, hôm nay khách trong quán, nhất định phải chú vì phải gặp chị dâu mới, Sách Thiệu cực kỳ chú ý trang phục của mình, y và Sách Trí hai người nương tựa lẫn nhau nhiều năm, dù sao trong nhà có dấu hiệu thêm người, y cũng từ trong đáy lòng vui vẻ cho Sách mình y lẻ loi suốt đời như vậy đủ rồi, y hi vọng Sách Trí, không cần như thế giống Thiệu không biết từ đâu lục ra một cái áo len màu trắng, khoác lên một cái quần jean màu sáng, trên chân cũng đổi một đôi giày vải, tựa vào bên quầy bar hướng về phía Donald mỉm cười bộ dạng giống như một học sinh trung học đơn thuần vô tri, Donald lặng lẽ nhìn y, hận không thể đâm mù đôi mắt dùng để cảnh cáo bản thân, tất cả chuyện này đều là biểu hiện giả dối, Sói xám phủ thêm da dê cũng không thể biến thành cừu vui vì Sách Thiệu đặc biệt dặn dò, khách trong quán hôm nay ít hơn, phần lớn đều là lặng lẽ uống rượu hoặc là ở ghế dài hoặc trong gian riêng tán tỉnh, trong sàn nhảy ngay cả một bóng người cũng không Sách Trí bước vào nhìn thấy cảnh tượng này vô cùng vừa lòng, nghiêng đầu cười cười với người bên cạnh, “Em xem thật ra quán bar cũng có thể thực yên tĩnh.”Sách Thiệu rút rút khóe miệng, nhìn nụ cười có thể xem là dịu dàng bên môi Sách Trí, nghĩ thầm, ông đây sống gần ba mươi năm, cũng chưa từng thấy Sách Trí cười như vậy với mình. Sau đó nghiêng đầu, nhìn người bị Sách Trí ôm hờ trong đen như mực, khuôn mặt trắng nõn tinh xảo, đôi mắt long lanh, kính mắt treo trên sống mũi cả người có vẻ nhã nhặn, sắc mặt hơi ửng đỏ nhìn Sách Thiệu, chắc là đang nhớ lại một màn hồi sáng Thiệu cong khóe môi, “Chào chị dâu.”Sách Trí nghiêng nghiêng đầu, ghé vào bên tai chàng trai khe khẽ mở miệng, “Đây là Sách Thiệu, là đứa em không có tiền đồ của anh.”Chàng trai gật gật đầu, vươn một bàn tay, “Xin chào, tôi tên Diệp Thần.”Sách Thiệu lễ độ bắt tay Diệp Thần, dẫn hai người đến ghế dài tận cùng bên trong, “Muốn uống gì? Kêu Donald pha cho hai anh.”Diệp Thần cúi thấp đầu, dường như là đang suy nghĩ, Sách Trí bên cạnh trực tiếp mở miệng, “Coca.” Diệp Thần ngẩng đầu trừng Sách Trí, Sách Trí cười mở miệng, “Đã nói cai thuốc kiêng rượu.”“Em nói chính anh.” Diệp Thần liếc Sách Trí một cái, “Anh tưởng anh lén hút thuốc em không biết. Anh cứ việc hút đi, chờ hút đến phổi cũng thành đen anh sẽ vẹn toàn, dù sao anh có một trái tim đen, thêm một cặp phổi đen cũng chẳng sao.”Tay vói lấy thuốc của Sách Thiệu lặng lẽ thu về, trong lòng âm thầm nghĩ, người nhìn nhã nhặn, chưa chắc sẽ dễ ăn hiếp, người này có thể trừng trị Đại Ma Vương Sách Trí ngoan ngoãn, Sách Thiệu y vẫn không nên trêu chọc anh Trí giơ tay lên, “Được rồi, em muốn uống gì thì uống đó, dù sao buổi tối về vừa lúc phải bù chuyện bị thằng nhóc đáng ghét này cắt ngang, em uống nhiều quá thì dễ dàng hơn!”Sắc mặt Diệp Thần lại từ từ đỏ lên, cậu giương mắt nhìn nhìn Sách Thiệu, cuối cùng nói “Coca.”Sách Thiệu vừa lòng gật gật đầu, nhấc chân đi sang quầy bar, mới vừa bước ra một bước, đột nhiên quay đầu lại, “Cola sát tinh diệt t*ng trùng, anh hai của em uống nhiều chút quả thật có ích lợi.” Sau đó không đợi hai người phản ứng, đã lủi đến quần qua coca, Sách Thiệu tự giác rời khỏi nơi đó ngay, không làm bóng đèn. Y tựa bên quầy bar, xa xa nhìn Sách Trí, bên môi anh ấy dính nụ cười, ánh mắt nhìn chàng trai bên cạnh hết sức dịu dàng, thậm chí mang theo cưng cùng có một người xuất hiện, làm cho Sách Trí không gì làm không được, coi thường tính mạng trở nên dịu dàng giống như lúc này, Sách Thiệu từ trong đáy lòng cảm thấy thỏa mãn. Nếu như nói, đời này của y còn có người nào để y lưu tâm, vậy ngoài Sách Trí, tuyệt đối không có người thứ đàn ông này đã dùng tính mạng mình ghép nên cuộc sống bây giờ của hai anh em, người đàn ông này từ nhỏ đã che chở phía trước y, làm cho Sách Thiệu không cha không mẹ tuyệt đối cũng sẽ không chịu bất cứ uất ức nào, người đàn ông này và y máu mủ tình thâm, mặc dù ngày thường châm chọc khiêu khích y, nhưng chưa hề thiếu quan tâm, rốt cục có một người có thể làm cho anh ấy nhớ nhung, có thể cho anh ấy hạnh Thiệu tựa vào ghế, cúi đầu, không biết đang suy nghĩ cái gì, chờ y lấy lại tinh thần, bên cạnh không biết khi nào đã thêm một người, Sách Thiệu nghiêng đầu nhìn anh, “Anh đến đây lúc nào?”An Đức nhận lấy rượu Donald đưa tới uống một ngụm, “Lúc em suy nghĩ nhân sinh.”Tầm mắt Sách Thiệu dạo một vòng trong quán rượu, “Anh vẫn rất rảnh rang?”“Xem như thế đi.” An Đức chứa ý cười, “Con người tôi khá biết kết hợp làm việc nghỉ ngơi.”Sách Thiệu cúi đầu nghĩ một hồi, “Anh đã rảnh như vậy, cùng tôi đi ra ngoài giải sầu được chứ. Nếu không bằng lòng có thể từ chối, đây không tính là nghĩa vụ của bạn giường.”“Cực kỳ tự nguyện.” An Đức nhìn Sách Thiệu, cảm thấy người trước mặt với anh mà nói, dường như là một hấp dẫn cực lớn, một cái nhíu mày một nụ cười, giơ tay nhấc chân của y, đều hấp dẫn anh, lôi kéo anh, đi tới một phạm vi không biết. Nhưng anh một chút cũng không cảm thấy sợ hãi, chỉ cảm thấy một cảm giác mới lạ, chưa từng người một trước một sau ra cửa, Sách Thiệu ở phía trước xoay người, dứt khoát dừng lại trước một chiếc Hummer rất là phong cách, tài xế trong xe nhảy xuống, cung kính mở miệng, “Nhị thiếu.”Sách Thiệu gật gật đầu, “Đưa tôi chìa khóa a, tôi đi hóng mát. Sách Trí đang ở bên trong nhị oailàm hay nói một vài chuyện thân mật giữa người yêu với nhau, tạm thời sẽ không ra ngoài.”Tài xế do dự một chút, đưa chìa khóa cho Sách Thiệu. Sách Thiệu kéo mở cửa, lên xe, ghé vào cửa sổ xe nhìn thoáng qua An Đức còn đứng ở ven đường, “Lên xe.”An Đức cười cười, đang muốn lên xe, tài xế bên cạnh đột nhiên lén lút kéo anh một cái, thừa dịp Sách Thiệu không chú ý thấp giọng nói “Vị tiên sinh này, tôi tốt bụng nhắc nhở ngài, nhị thiếu không có bằng lái.”An Đức nghiêng đầu hơi không tin, Sách Thiệu bấm còi, ngậm thuốc bên môi nhìn An Đức, “Anh rốt cuộc lên xe không?”An Đức mở cửa, lên xe, không nhìn hiểu vẻ mặt tiếc nuối của tài xế phía Đức nhìn động tác của Sách Thiệu, vẫn khá thành thạo, cũng từ từ an tâm, thuận miệng hỏi “Em định đi đâu?”Sách Thiệu thờ ơ trả lời “Dẫn anh đi đâu thì anh đi đó, anh một người sống lớn như vậy, còn sợ tôi bán anh?”“Được, vậy hôm nay tôi liều mình bồi quân tử.” An Đức lại sít chặt dây an toàn, dựa sát ghế ngồi vương vấn mùi thuốc lá trên người Sách Thiệu, không tự chủ nhắm mắt Thiệu mở cửa sổ hai bên, gió đêm thu gào thổi vào, giai điệu Sách Thiệu ngâm nga trong miệng mơ mơ hồ hồ truyền vào tai, trên đường cao tốc ban đêm xe rất ít, lại làm cho An Đức cảm thấy có chút an nhàn. Anh tùy ý thò đầu nhìn ngoài xe, đột nhiên cả kinh, nhíu mày, “chiếc xe phía sau kia hình như luôn đi theo chúng ta.”Sách Thiệu nhìn vào kính chiếu hậu, quả nhiên thấy một chiếc xe theo thật sát phía sau, y cắn chặt môi, giẫm mạnh chân ga, xe nhanh chóng lao về phía trước, xe phía sau dường như từ từ kéo xa khoảng Thiệu huýt sáo, “Đấu với tao!”An Đức giương môi nhìn dáng vẻ đắc ý của y, đột nhiên cảm thấy trước mắt nhoáng lên một cái, một chiếc xe đối diện chạy tới, đèn xe sáng chói hai người có chút mở mắt không ra, Sách Thiệu chính là theo bản năng giẫm phanh, sau đó đánh tay lái sang một bên. Ô tô cuối cùng đụng lan can ven đường ngừng lại, Sách Thiệu bởi vì quán tính quá lớn dập đầu trên tay lái, bụng bị dây an toàn thắt chặt đến đau. Bởi vì xe nghiêng về một phía đụng vào Sách Thiệu, cho nên An Đức chỉ là bị lắc mạnh một cái, không có gì đáng Đức mở dây an toàn trên người mình, thò đầu nhìn Sách Thiệu, “Em có sao không?”Cái trán non mịn của Sách Thiệu trực tiếp bị đập chảy máu, máu tươi chảy dọc theo trán xuống mặt, một bàn tay Sách Thiệu ấn bụng, cả khuôn mặt bởi vì đau đớn đều rút lại. An Đức cảm thấy run lên, vội vàng giúp y mở dây an toàn. Sách Thiệu đưa tay lau mặt một cái, vừa muốn nói chuyện, đột nhiên dừng lại. Sau hai tiếng phanh xe, hai chiếc xe ở Hummer ngừng lại bên cạnh, một đám người từ trong xe đi xuống, một trái một phải chặn cửa xe. Sau đó dùng lực thô bạo kéo mở cửa xe bên này của Sách Thiệu ngẩng đầu lên híp mắt nhìn người tới, cầm đầu cúi đầu xuống nhìn khuôn mặt nhuốm máu của Sách Thiệu, “Tôi nói Sách đại thiếu sẽ không dễ dàng bị bắt như vậy, hóa ra là nhị thiếu a, chậc chậc, làm bị thương khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp a.” Nói xong vươn tay sờ sờ vết thương trên mặt Sách Thiệu đưa tay kéo tay gã ra, “Tôi tưởng là ai, té ra là Vu Thắng Vu Nhị gia, đêm hôm khuya khoắc, đây là ý gì? Tìm tôi đua xe sao?”Vu Thắng hừ lạnh một tiếng, “Sách đại thiếu chiếm địa bàn của tôi, phá hủy buôn bán của tôi, mấy huynh đệ hiện tại đi theo ta đều không có gì để ăn, vốn muốn tìm đại thiếu nói chuyện, nếu nhị thiếu cũng rất thuận tiện, trực tiếp kêu đại thiếu giao địa bàn cho tôi, thuận tiện bồi thường mấy trăm vạn cho mấy huynh đệ tiêu xài nữa, chuyện này đã có thể giải quyết.”“A.” Sách Thiệu cười khẽ, hơi hơi nhướng mày, “Vu Nhị gia là muốn bắt cóc sao?”“Xem ra nhị thiếu hiểu rõ tình trạng hiện tại rồi, như vậy tốt lắm. Vậy tốt nhất vẫn là phối hợp một chút, còn có thể kêu người hỗ trợ băng bó vết thương của ngài một chút, phá tướng cũng sẽ không tốt.” Vu Thắng lui về phía sau một bước, “Xuống đây đi.”Sách Thiệu miễn cưỡng tựa lưng vào ghế ngồi, “Tôi muốn nói, tôi không muốn đây?”“Vậy cũng đừng trách tôi không khách sáo.” Vu Thắng vừa khoát tay, lập tức có nòng súng đen kìn kịt nhắm ngay hai người, Sách Thiệu cười khẽ một cái, “Sách Trí thật đúng là tìm cho mình một cái phiền phức lớn.” Y dùng cánh tay chống đỡ một chút, vừa mới chuẩn bị xuống xe, đã cảm giác bụng kịch liệt, cả người lại dựa trở về, đè bụng, sắc mặt hết sức khó Thắng lấy súng để lên đầu Sách Thiệu, “Nhị thiếu, cũng đừng suy nghĩ giở trò gì với tôi .”An Đức vẫn lặng im cau mày nhìn vẻ mặt của Sách Thiệu, vươn tay qua, “Em không sao chứ?”
Tiểu thuyết Nguồn Tonghopdammyhoan 14,030 Hoàn Thành 162544 03/03/2017 Đánh giá từ 2 lượt Truyện Yêu Nghiệt Cười Một Cái Cho Gia của tác giả Niết U Thủy thuộc thể loại đam mỹ. Nhân vật chính trong cốt truyện tiểu thuyết là Sách Thiệu. Ai cũng đều biết Sách Thiệu là một yêu nghiệt. Vào lúc người khác đều giữ một khoảng cách với yêu nghiệt này. Đã có hai người bất chấp nguy hiểm tánh mạng tới gần một người tân hoan, một người tình cũ, lúc này yêu nghiệt lại sẽ lựa chọn thế nào. Nói trắng ra là truyện hay này chính là kể về một yêu nghiệt thụ sau khi bị tình cũ vứt bỏ gặp tân hoan phúc hắc công. Sau đó tình cũ lại ăn cỏ quay đầu, đủ chuyện rối các bạn cùng đón đọc truyện nhé.
Đánh giá từ 20 lượtThể loại Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, thiên chi tác hòaNhân vật chính Sách ThiệuNhân vật phụ An Đức, Cù TriếtMọi người đều biết rằng, Sách Thiệu chính là một kẻ yêu người đều giữ khoảng cách với cậu nhưng mà có hai người lại bất chấp tính mạng mình mà đến gần người tân hoan, một người tình cũ, lúc này yêu nghiệt lại sẽ lựa chọn thế nàoXem thêm »
CHƯƠNG 2 ĐÃ LÂU KHÔNG GẶP Ở H thị, nhắc tới Sách Thiệu Sách công tử, rất nhiều người đều sẽ biết, cho dù không biết y, cũng sẽ biết tiếng tăm của anh trai y Sách Trí, mặc kệ gia sản lớn bao nhiêu, thế lực mạnh bao nhiêu, trên cơ bản không ai dám trêu chọc Sách Trí, đây là người đến từ thị trấn nhỏ nào đó ở Đông Bắc, chỉ bằng một cái mạng cứng rắn hợp hai đạo hắc bạch của H thị ra một con đường sống. Nhưng Sách Thiệu còn hơn anh trai y, chỉ có thể coi là một Hoa Hoa Công Tử hỗn ăn hỗn uống. Vì không muốn ngay cả phí sinh hoạt cũng lấy từ trong tay anh hai, Sách Thiệu dựa vào bảo hộ của Sách Trí mở một quán bar trên con đường Thủy Ninh tấc đất tấc vàng của H thị. Người đến quán bar cũng biết ông chủ sau lưng có lai lịch lớn, nhưng không ai biết cái người tên Alex xinh đẹp nhất toàn bộ phục vụ sinh trong quán, chính là ông chủ quán bar Sách Thiệu. Lúc này, ông chủ lớn Sách Thiệu, dẫn theo người khách mà y hiếm khi nhìn thuận mắt An Đức An đại thiếu đi, y mở quán tới nay chưa bao giờ dẫn người ngoài tới phòng mình. Sách Thiệu ngồi ở trên giường, một tay cầm thuốc, vểnh chân nhìn An Đức, “Trước tiên nói rõ, có sở thích đặc biện ra cửa không tiễn.” An Đức giơ tay một cúc một cúc mở áo sơ mi của mình, áo sơmi phẩm chất thượng hạng bị ném xuống đất, lộ ra thớ da rõ ràng trên người. Sách Thiệu cười khẽ, ngậm thuốc, chầm chậm cởi áo sơmi của mình, hở ra da thịt trắng nõn. An Đức hơi hơi nheo lại mắt, anh từng thấy bộ dạng cởi quần áo của không ít người, nam, nữ, ngôi sao giới ảnh thị, tiểu thư danh viện, nhưng cho tới bây giờ không ai có thể giống người trước mắt này, chỉ như vậy đã khiến anh cảm giác được ham muốn của mình. Đã quên hai người làm sao lăn đến cái giường lớn của Sách Thiệu, hai người đều trần trụi thân trên, quần jean lỏng lẻo trên người Sách Thiệu bị kéo xuống một nửa, bàn tay to của An Đức mơn trớn trên người Sách Thiệu, xúc cảm mịn màng kích thích đại não anh, lúc bàn tay lướt qua vai trái y, đột nhiên cảm giác được có chút khác biệt, tay không khỏi dừng một chút, thò đầu qua, phát hiện đó là một vết sẹo, vết sẹo màu đỏ sậm, ở trên làn da trắng nõn của Sách Thiệu có vẻ chướng mắt vô cùng. An Đức lặng đi một chút, bộ dạng toàn thân Sách Thiệu đều biểu hiện được chăm sóc rất khá, không khỏi mở miệng, “vết sẹo này là..” Sách Thiệu cảm giác được ngón tay anh vuốt ve ở trên mặt vết sẹo, rủ mí mắt, “báo ứng tuổi trẻ vô tri! Anh còn muốn tiếp tục không?” An Đức nở nụ cười, cúi đầu, trực tiếp hôn lên môi Sách Thiệu, Sách Thiệu nghiêng đầu, muốn tránh đi nụ hôn tràn đầy tính xâm chiếm này, nhưng không thể chạy thoát. Lúc tay An Đức một đường trượt xuống, cầm hạ thân Sách Thiệu, bên trong gian phòng đột nhiên vang lên tiếng chuông cao vút, một giọng nam, có chút tê tâm liệt phế hát lên từng câu, “Em hoài niệm chính là không lời không nói, em hoài niệm chính là cùng nhau nằm mơ, em hoài niệm chính là sau khi cãi nhau, vẫn xúc động muốn yêu anh…” * Ý thức của Sách Thiệu bởi vì khoái cảm gần như tan rả đột nhiên tìm về, y đẩy An Đức trên người, khàn khàn mở miệng, “Tôi nhận điện thoại trước.”
yêu nghiệt cười một cái cho gia